Bài viết

đêm gác có mưa lớn trong rừng

Tuyên Quang17/06/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm mưa lớn trong rừng thường không cần tiếng súng để khiến mọi thứ trở nên căng thẳng. Chỉ riêng tiếng mưa đã đủ làm cả khu rừng thay đổi nhịp thở.

Trời bắt đầu đổ mưa từ lúc chiều muộn, ban đầu chỉ lác đác. Đến khi trời tối hẳn, mưa chuyển thành một màn dày đặc, rơi liên tục lên tán lá như có ai đang gõ xuống cả khu rừng.

Bếp lửa phải che kỹ hơn bình thường. Ánh sáng thu nhỏ lại, chỉ còn le lói trong những tấm lá ướt. Khói không còn bay lên thẳng mà quẩn lại, rồi bị mưa ép xuống thấp.

Mọi thứ trở nên ẩm và nặng.

Ca gác vẫn được chia như cũ, nhưng di chuyển khó hơn rất nhiều.

Đường mòn trơn, đất mềm nhão. Mỗi bước chân đều phải đặt chậm và chắc. Không ai nói lớn, vì tiếng mưa đã đủ át mọi thứ.

Trong bóng tối, rừng không còn là một không gian “đen” nữa, mà là một khối chuyển động liên tục của nước, lá và gió.

Tôi ra điểm gác khi mưa đã nặng hạt.

Nước chảy thành dòng nhỏ trên thân cây. Lá rừng rũ xuống, nặng trĩu. Mùi đất ướt bốc lên rõ hơn mọi ngày.

Không có nhiều âm thanh lạ để phân biệt. Tất cả bị mưa làm mờ đi.

Điều đó vừa tốt, vừa không tốt.

Tốt, vì mưa che bớt dấu vết.

Không tốt, vì cũng làm mọi thứ khó quan sát hơn.

Trong chiến khu, những đêm như thế luôn là trạng thái “nghe bằng cảm giác” nhiều hơn là bằng mắt hay tai.

Ở phía xa, thỉnh thoảng có tiếng sét.

Ánh chớp làm rừng sáng lên trong một khoảnh khắc rất ngắn. Khi đó, mọi thứ hiện ra rõ ràng đến mức đáng ngại: thân cây, lối đi, bóng người đứng gác.

Rồi tất cả lại chìm vào tối.

Tôi đứng dưới một tán cây lớn, cố giữ vị trí nhưng không để nước mưa hắt thẳng vào mặt.

Áo ướt từ lâu. Không còn chỗ nào khô.

Nhưng lạnh không phải là điều đáng chú ý nhất. Điều khó chịu nhất là cảm giác mọi âm thanh đều bị kéo giãn và biến dạng bởi mưa.

Ở khu lán phía sau, ánh lửa gần như tắt hẳn xuống mức thấp nhất có thể.

Không ai dám để lửa lớn. Chỉ giữ đủ để không hoàn toàn chìm trong bóng tối.

Thỉnh thoảng có người đi qua, cúi người rất thấp, di chuyển sát đất để tránh gió và nước tạt.

Khoảng giữa đêm, mưa mạnh hơn nữa.

Lá cây rung lên liên tục. Một vài chỗ đất bắt đầu mềm ra, phải gia cố tạm bằng tre và dây buộc.

Không có lệnh lớn. Chỉ có những sửa chữa nhỏ, liên tục, lặng lẽ.

Tôi nhớ một khoảnh khắc rất rõ.

Một người gác khác đi ngang qua, dừng lại vài giây dưới mưa, rồi nói rất khẽ:

“Đêm nay chắc không có gì đâu.”

Không phải vì chắc chắn, mà vì hy vọng.

Tôi chỉ gật đầu.

Cả đêm trôi qua trong trạng thái đó: vừa cảnh giác, vừa bị mưa giữ lại trong một không gian gần như khép kín.

Không có di chuyển lớn. Không có báo động. Nhưng cũng không có cảm giác “nghỉ ngơi thật sự”.

Đến gần sáng, mưa bắt đầu giảm dần.

Tiếng mưa không còn dày như trước. Tán rừng bắt đầu thở lại chậm hơn.

Những dòng nước nhỏ vẫn chảy trên thân cây, nhưng không còn ồn ào.

Khi ca gác kết thúc, tôi quay về khu lán.

Không ai nói nhiều. Chỉ có vài người ngồi co người lại, cố tranh thủ vài phút nghỉ trước khi ngày mới bắt đầu.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn