Đêm gác cuối cùng (1)
Câu chuyện 86: Đêm gác cuối cùng
Đầu năm 1975, đơn vị của chiến sĩ Nguyễn Văn Phương đóng quân tại một khu vực trọng yếu ở chiến trường miền Nam. Sau nhiều tháng liên tục chiến đấu, ai cũng mong ngày đất nước được hòa bình.
Đêm hôm ấy, Phương nhận nhiệm vụ gác từ nửa đêm đến gần sáng. Trời se lạnh, gió thổi nhẹ qua những tán cây. Không gian yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ tiếng côn trùng trong rừng.
Đứng bên chiến hào, Phương nhớ về quê hương nơi có cha mẹ già và người em gái đang chờ anh trở về. Anh lấy trong túi áo ra lá thư của gia đình vừa nhận được cách đó vài ngày rồi đọc lại dưới ánh đèn pin nhỏ.
Trong thư, mẹ anh viết rằng mùa lúa năm nay được mùa, ngôi nhà tranh đã được sửa lại và cả làng đều mong tin chiến thắng từ tiền tuyến.
Cất lá thư vào túi áo, Phương tiếp tục quan sát khu vực được giao. Với người lính, mỗi ca gác đều là trách nhiệm thiêng liêng để bảo vệ sự an toàn cho đơn vị.
Rạng sáng hôm sau, đơn vị nhận lệnh cơ động thực hiện nhiệm vụ mới. Đó cũng là lần cuối cùng Phương thực hiện nhiệm vụ gác đêm trên chiến trường.
Vài tháng sau, đất nước hoàn toàn giải phóng. Trở về quê hương, mỗi khi nhớ lại những năm tháng quân ngũ, ông Phương luôn nhắc đến đêm gác cuối cùng với niềm xúc động đặc biệt.
Đó là đêm của niềm tin, của sự chờ đợi và của khát vọng hòa bình đang đến rất gần. Một đêm bình dị nhưng đã trở thành ký ức không thể nào quên của người lính trong thời hoa lửa.



