Bài viết

Đêm gác cuối cùng

An Giang04/07/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đây là tác phẩm hư cấu, lấy cảm hứng từ bối cảnh lịch sử Việt Nam trong thời kỳ kháng chiến.

Đồn gác nằm trên một ngọn đồi nhỏ, phía trước là con đường độc đạo dẫn vào căn cứ. Ban ngày nơi đây yên tĩnh, nhưng khi màn đêm buông xuống, mọi ánh mắt đều hướng về con đường ấy.

Hưng là chiến sĩ trẻ nhất trung đội, vừa tròn hai mươi tuổi. Mỗi lần nhận ca gác, anh đều mang theo cuốn sổ tay nhỏ. Trong đó không phải nhật ký chiến đấu mà là những dòng ghi chép về ước mơ sau ngày đất nước hòa bình.

Có trang anh viết: “Mình sẽ trở về quê trồng thật nhiều cây.”

Có trang khác lại ghi: “Mình sẽ xây một cây cầu để trẻ em đi học không phải lội sông.”

Đồng đội thường trêu:

– Chưa hết chiến tranh mà cậu đã nghĩ đến ngày mai rồi à?

Hưng cười:

– Phải nghĩ đến ngày mai thì hôm nay mới có thêm sức mạnh.

Một đêm mưa lớn, trong lúc làm nhiệm vụ, Hưng phát hiện những bóng người lạ đang lặng lẽ tiến về phía căn cứ.

Anh lập tức bắn pháo hiệu báo động.

Tiếng súng vang lên giữa màn đêm.

Nhờ tín hiệu kịp thời, đơn vị nhanh chóng vào vị trí chiến đấu, bảo vệ an toàn căn cứ.

Khi trận đánh kết thúc, người chỉ huy nắm chặt tay Hưng:

– Nếu chậm vài phút thôi, hậu quả sẽ rất khó lường.

Hưng chỉ nhìn lên bầu trời vừa hửng sáng rồi mỉm cười.

Trong cuốn sổ tay của anh, trang cuối cùng vẫn còn để trống.

Có lẽ anh dành nó cho ngày hòa bình.

Dù không ai biết anh có kịp viết tiếp hay không, nhưng những ước mơ ấy đã được nhiều người sau này thực hiện.

Thông điệp: Người chiến sĩ chiến đấu không chỉ để bảo vệ hôm nay, mà còn để gìn giữ những ước mơ của ngày mai.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn