Đêm gác cuối cùng trước ngày xuất ngũ
Trước ngày rời quân ngũ, bác Lê Hảo nhận ca gác đêm cuối cùng tại đơn vị. Một đêm yên tĩnh, không tiếng súng, chỉ có rừng và ký ức. Đó là đêm bác lặng lẽ nói lời chia tay với tuổi trẻ.
“Đêm đó tôi xin đi gác,” bác Hảo kể. “Không ai bắt, nhưng tôi muốn.”
Trời tối, sương rơi dày, rừng im lìm. Bác đứng gác một mình, khẩu súng quen thuộc đặt sát bên. Mọi thứ vẫn như bao đêm khác, nhưng lòng bác thì khác.
Bác nhìn từng lối mòn, từng tán cây, nơi đã in dấu bao lần hành quân. “Tôi nhớ lại từng khuôn mặt anh em, từng đêm mưa, từng lần suýt không về,” bác nói. Không ai biết, nhưng trong đêm ấy, bác đã lặng lẽ khóc – không vì sợ, mà vì sắp phải rời xa.
Khi trời hửng sáng, ca gác kết thúc. Bác tháo súng, bàn giao lại cho đơn vị. “Tôi biết, từ đây mình là người lính trở về đời thường,” bác nói.
Người viết tin rằng, chính đêm gác ấy đã khép lại trọn vẹn “Thời hoa lửa” của bác Lê Hảo – một cách lặng lẽ, bền bỉ và rất người lính.



