Đêm gác đầu tiên
Đêm gác đầu tiên của tôi là đêm dài nhất đời.
Tôi đứng trong rừng, súng nặng trĩu. Gió thổi, lá xào xạc, tôi tưởng tiếng chân địch. Tôi nuốt nước bọt liên tục, tay ướt mồ hôi.
Anh gác chung nói nhỏ: “Đừng sợ. Nghe gió mà biết rừng.”
Tôi cố bình tĩnh. Lát sau tôi nghe tiếng “tắc kè” kêu, anh cười: “Địch đó!” Tôi bật cười theo, tự nhiên đỡ run.
Sáng ra, tôi thấy mình trưởng thành hơn một chút.
Chiến tranh không chỉ là súng đạn, mà là quá trình một đứa trẻ học cách đứng thẳng trước nỗi sợ.



