Anh hùng Lực lượng vũ trang

Đêm gác đầu tiên của Bế Văn Đàn

Đêm miền núi xuống rất nhanh. Trong doanh trại đơn sơ, những người lính trẻ vừa ăn xong bữa cơm tối. Ngoài rừng, gió thổi qua những tán cây tạo thành âm thanh xào xạc. Bế Văn Đàn khi ấy còn rất trẻ. Đêm đó, anh được giao nhiệm vụ gác lần đầu tiên.

Cao Bằng14/08/2026Xã Hữu Kiệm (Đoàn xã Hữu Kiệm)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Đêm gác đầu tiên của Bế Văn Đàn

Đêm miền núi xuống rất nhanh.

Trong doanh trại đơn sơ, những người lính trẻ vừa ăn xong bữa cơm tối. Ngoài rừng, gió thổi qua những tán cây tạo thành âm thanh xào xạc.

Bế Văn Đàn khi ấy còn rất trẻ.

Đêm đó, anh được giao nhiệm vụ gác lần đầu tiên.


Khẩu súng trên vai

Người tiểu đội trưởng gọi:

– Đàn!

– Có!

– Đêm nay đến lượt cậu gác.

Đàn nhận khẩu súng rồi đứng dậy.

Anh kiểm tra lại quân trang, chỉnh dây súng và bước ra vị trí.

Trước khi đi, người tiểu đội trưởng dặn:

– Quan sát kỹ. Có gì bất thường phải báo ngay.

Đàn gật đầu:

– Rõ!


Một mình giữa đêm

Vị trí gác nằm ở một con đường nhỏ dẫn vào khu đóng quân.

Đêm càng khuya càng yên tĩnh.

Đàn đứng dưới một gốc cây, mắt quan sát bóng tối trước mặt.

Lúc đầu anh thấy hơi hồi hộp.

Ban ngày, bên cạnh có đồng đội.

Ban đêm, chỉ có tiếng gió và tiếng côn trùng.

Mỗi tiếng động nhỏ đều khiến anh chú ý.

Một cành cây rơi xuống.

Anh lập tức nắm chắc khẩu súng.

Nhưng rồi nhận ra chỉ là một con sóc chạy qua.

Anh thở nhẹ.


Nhớ lời người chỉ huy

Đàn nhớ lời dặn:

“Người lính gác không được chủ quan.”

Anh tiếp tục quan sát.

Một lúc sau, tiếng bước chân khe khẽ vang lên từ phía rừng.

Đàn đứng thẳng.

Tay giữ chắc khẩu súng.

Anh không vội hành động.

Chờ đến khi bóng người tiến gần hơn, anh mới lên tiếng:

– Ai?

Một giọng quen thuộc đáp:

– Tôi đây.

Hóa ra là chiến sĩ trong đơn vị đi kiểm tra các vị trí.

Người ấy mỉm cười:

– Khá lắm. Không ngủ gật chứ?

Đàn cười:

– Không đâu!


Bài học đầu tiên

Gần sáng, người lính đến thay gác.

Đàn trở về lán.

Người tiểu đội trưởng hỏi:

– Thế nào?

Đàn đáp:

– Ban đầu hơi hồi hộp.

– Sau đó?

– Sau đó quen dần.

Tiểu đội trưởng vỗ vai anh:

– Tốt. Gác là nhiệm vụ bình thường, nhưng phải làm thật nghiêm túc.

Đàn gật đầu.

Đêm ấy anh hiểu thêm một điều: trách nhiệm của người lính không chỉ nằm trong những trận đánh lớn. Nó bắt đầu từ những nhiệm vụ nhỏ nhất.


Những đêm sau

Từ đó, Đàn nhiều lần đứng gác.

Có đêm trời mưa.

Có đêm sương phủ kín đường.

Có đêm lạnh đến mức tay chân tê buốt.

Nhưng mỗi lần nhận nhiệm vụ, anh đều đứng ở vị trí của mình cho đến khi có người thay.

Những người đồng đội dần nhận ra ở chàng trai trẻ ấy một phẩm chất đáng quý: đã nhận việc gì thì cố gắng hoàn thành đến cùng.


Sau này, khi Bế Văn Đàn trở thành một trong những biểu tượng anh hùng của Quân đội nhân dân Việt Nam, đồng đội nhớ đến anh không chỉ qua khoảnh khắc đặc biệt ở Điện Biên Phủ.

Họ còn nhớ một người lính trẻ từng bắt đầu từ những nhiệm vụ rất bình thường: hành quân, học tập, gác đêm, giúp đỡ đồng đội và chấp hành mệnh lệnh.

Một đêm gác không làm nên người anh hùng.

Nhưng những đêm gác âm thầm, những nhiệm vụ nhỏ và sự rèn luyện từng ngày đã góp phần tạo nên phẩm chất của người chiến sĩ.

Và từ một chàng trai của núi rừng Cao Bằng, Bế Văn Đàn đã trở thành một biểu tượng bất tử của lòng dũng cảm và tinh thần trách nhiệm trong lịch sử kháng chiến chống thực dân Pháp.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn