Anh hùng Lực lượng vũ trang

Đêm gác đầu tiên

Đêm đầu tiên nhận nhiệm vụ gác, Cu Nâu vừa hồi hộp vừa háo hức. Sau một ngày huấn luyện, doanh trại dần chìm vào yên tĩnh. Tiếng nói chuyện thưa dần. Những người lính lần lượt nghỉ ngơi để chuẩn bị cho ngày hôm sau. Đúng giờ, Cu Nâu cùng một đồng đội được gọi đi nhận ca.

Nghệ An21/08/2026Xã Hữu Kiệm (Đoàn xã Hữu Kiệm)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Đêm gác đầu tiên

Đêm đầu tiên nhận nhiệm vụ gác, Cu Nâu vừa hồi hộp vừa háo hức.

Sau một ngày huấn luyện, doanh trại dần chìm vào yên tĩnh. Tiếng nói chuyện thưa dần. Những người lính lần lượt nghỉ ngơi để chuẩn bị cho ngày hôm sau.

Đúng giờ, Cu Nâu cùng một đồng đội được gọi đi nhận ca.

Người phụ trách dặn dò ngắn gọn:

— Gác đúng vị trí, giữ nghiêm kỷ luật và nếu có tình huống bất thường thì báo ngay cho người phụ trách.

Cu Nâu nghiêm túc đáp:

— Rõ!

Cậu khoác áo rồi bước ra ngoài.

Đêm đầu tiên

Bầu trời tối trong. Một vài vì sao hiện lên giữa những khoảng mây.

Doanh trại im lặng hơn ban ngày rất nhiều.

Cu Nâu đứng ở vị trí được phân công, lắng nghe từng âm thanh xung quanh.

Ban đầu, mọi tiếng động đều khiến cậu chú ý.

Tiếng lá cây xào xạc.

Tiếng côn trùng trong bụi cỏ.

Tiếng bước chân của một người lính đi kiểm tra.

Có lúc nghe tiếng động phía xa, Cu Nâu hơi căng thẳng.

Người đồng đội bên cạnh khẽ nói:

— Bình tĩnh. Làm đúng nhiệm vụ là được.

Cu Nâu gật đầu.

Cậu bắt đầu quan sát kỹ hơn thay vì để sự hồi hộp chi phối.

Nghĩ về quê nhà

Khoảng nửa đêm, gió trở lạnh.

Cu Nâu kéo cao cổ áo.

Trong màn đêm, cậu chợt nhớ Quỳnh Đôi.

Cậu nhớ mái nhà tranh của cha.

Nhớ con đường đất đầu làng.

Nhớ những ngày chăn trâu và tiếng gà gáy mỗi sáng.

Nhưng rồi cậu nhìn lại doanh trại phía sau.

Ở đó có những người đồng đội đang ngủ sau một ngày huấn luyện mệt nhọc.

Cậu hiểu rằng nhiệm vụ của mình trong đêm nay rất giản dị: giữ đúng vị trí và làm tròn phần việc được giao.

Nghĩ vậy, Cu Nâu thấy mình bình tĩnh hơn.

Ca gác kết thúc

Gần sáng, tiếng chim bắt đầu vang lên từ những lùm cây.

Bầu trời phía đông dần sáng.

Ca gác kết thúc.

Cu Nâu trở về doanh trại với đôi chân hơi mỏi nhưng trong lòng nhẹ nhõm.

Một người đồng đội hỏi:

— Đêm đầu thế nào?

Cu Nâu cười:

— Hơi hồi hộp, nhưng cũng không khó như mình tưởng.

Người bạn vỗ vai cậu:

— Đêm đầu ai cũng thế.

Cu Nâu nhìn về phía chân trời đang sáng lên.

Cậu chợt hiểu rằng người lính không chỉ được rèn luyện trên thao trường. Có những bài học đến trong những giờ phút rất yên tĩnh: học cách kiên nhẫn, giữ bình tĩnh và hoàn thành nhiệm vụ dù không có ai đứng bên cạnh nhắc nhở.

Đêm gác đầu tiên trôi qua bình lặng.

Nhưng đối với Cu Nâu, đó là một dấu mốc đáng nhớ.

Từ một cậu bé từng đứng nhìn các anh dân quân gác làng, hôm nay cậu đã tự mình đảm nhận một phần trách nhiệm trong đơn vị.

Và khi ánh bình minh đầu tiên chiếu xuống doanh trại, Cu Nâu biết rằng mình đã trưởng thành thêm một bước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn