ĐÊM GÁC ĐẦU TIÊN NƠI BIÊN CƯƠNG
ĐÊM GÁC ĐẦU TIÊN NƠI BIÊN CƯƠNG
Bác cựu chiến binh: Lê Hữu Nhượng
Sinh năm: 1958
Thôn: Phúc Thọ
Phần 1. Mô tả ngắn gọn
Đêm biên giới phía Bắc lặng gió mà căng như dây đàn. Người lính trẻ lần đầu cầm súng gác giữa rừng núi heo hút. Ký ức ấy theo bác suốt cả cuộc đời quân ngũ.
Phần 2. Câu chuyện
Nhập ngũ năm 1977, khi vừa tròn mười chín tuổi, bác Lê Hữu Nhượng được biên chế vào Trung đoàn bộ binh 968, trực thuộc Sư đoàn chủ lực làm nhiệm vụ bảo vệ biên giới phía Bắc tại khu vực tỉnh Cao Bằng. Khi ấy, bác là binh nhì bộ binh, trực tiếp chiến đấu và làm nhiệm vụ tuần tra, canh gác tại các chốt tiền tiêu.
Đêm đầu tiên nhận ca gác độc lập, bác đứng lặng giữa rừng già, phía trước là đường mòn sát biên giới. Gió núi thổi hun hút, tiếng côn trùng rả rích hòa lẫn nhịp tim người lính trẻ còn chưa quen với mùi thuốc súng.
Bác kể lại, giọng chậm rãi: “Lúc ấy tôi vừa hồi hộp, vừa lo. Sợ không phải vì địch, mà sợ mình sơ suất, ảnh hưởng đến đơn vị.”
Khẩu súng ôm sát ngực, ánh đèn pin bọc vải đỏ le lói. Bác nhớ từng phút trôi qua chậm chạp, nhớ cả mùi đất ẩm và sương đêm thấm lạnh vào áo lính. Đó là khoảnh khắc bác thực sự hiểu thế nào là người lính đứng giữa lằn ranh Tổ quốc.
“Đêm ấy, tôi tự nhủ: từ giờ, mình không còn là cậu thanh niên ở Phúc Thọ nữa. Mình là lính rồi.”



