Đêm gác giữa mùa mưa rừng
Ông Nguyễn Văn Thắng sinh năm 1960 tại xã Hoằng Thanh, huyện Hoằng Hóa, tỉnh Thanh Hóa. Năm 1978, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, ông tình nguyện lên đường nhập ngũ khi vừa bước qua tuổi mười tám. Những tháng ngày quân ngũ đã rèn giũa cho chàng trai quê biển ý chí kiên cường, tinh thần đoàn kết và để lại trong ông biết bao ký ức không thể phai mờ về một thời tuổi trẻ đầy nhiệt huyết.
Trong ký ức của ông Nguyễn Văn Thắng, những năm tháng quân ngũ hiện lên với rất nhiều gian khó nhưng cũng đầy tình người và lòng tự hào. Đặc biệt nhất với ông là những đêm gác giữa mùa mưa rừng – nơi người lính trẻ học cách trưởng thành trong im lặng và trách nhiệm.
Ngày mới nhập ngũ năm 1978, ông Thắng còn là chàng trai gầy gò, nước da rám nắng của vùng quê ven biển xã Hoằng Thanh. Xa nhà lần đầu, mọi thứ trong môi trường quân đội đều mới mẻ và nghiêm khắc. Từ việc gấp chăn màn vuông vức đến những buổi hành quân dài hàng chục cây số đều khiến ông nhớ mãi. Nhưng chính trong khó khăn ấy, ông đã hiểu thế nào là tinh thần kỷ luật và tình đồng chí, đồng đội.
Ông nhớ nhất là một đêm trực gác giữa mùa mưa. Khi ấy đơn vị đóng quân giữa khu rừng sâu, mưa rơi không ngớt từ chiều đến khuya. Con đường đất quanh doanh trại lầy lội, gió rừng thổi lạnh buốt. Đêm ấy, ông nhận ca gác từ nửa đêm đến gần sáng. Khoác chiếc áo mưa mỏng đã sờn vai, tay cầm chắc khẩu súng, người lính trẻ lặng lẽ đứng dưới màn mưa trắng xóa.
Giữa không gian tĩnh lặng chỉ còn tiếng côn trùng và tiếng mưa rơi, nỗi nhớ nhà bất chợt ùa về. Ông nhớ căn bếp nhỏ nơi mẹ vẫn ngồi hong rơm mỗi tối, nhớ tiếng sóng biển quê hương và cả những buổi chiều thả diều cùng lũ bạn. Nhưng rồi nhìn ánh đèn le lói trong lán trại, nơi đồng đội đang nghỉ ngơi sau một ngày huấn luyện vất vả, ông tự nhủ mình phải hoàn thành tốt nhiệm vụ.
Khoảng gần sáng, một đồng đội mang cho ông cốc nước chè nóng. Giữa đêm mưa lạnh, cốc nước giản dị ấy khiến ông cảm thấy ấm lòng vô cùng. Người lính năm ấy hiểu rằng trong quân ngũ, tình đồng đội chính là sức mạnh giúp mỗi người vượt qua mọi thiếu thốn và gian khổ.
Sau này trở về quê hương, ông Thắng tiếp tục lao động, xây dựng gia đình và tham gia tích cực các phong trào địa phương. Dù cuộc sống đổi thay theo năm tháng, ông vẫn luôn giữ tác phong giản dị, kỷ luật của người lính năm xưa. Với ông, quãng đời quân ngũ không chỉ là ký ức thanh xuân mà còn là niềm tự hào theo suốt cuộc đời.
Những câu chuyện ông kể hôm nay không chỉ để nhớ về một thời “hoa lửa”, mà còn để nhắc nhở thế hệ trẻ phải biết sống trách nhiệm, biết yêu quê hương và trân trọng giá trị của hòa bình hôm nay.



