Đêm gác giữa rừng tràm
Những năm chiến tranh, vùng Kiến Tường thường chìm trong khói súng. Đêm xuống, giữa rừng tràm tối đen, tiếng côn trùng hòa lẫn tiếng máy bay vọng xa.
Trong một đêm gác, Võ Văn Khâu đang ngồi kiểm tra lại sơ đồ phòng thủ thì một chiến sĩ trẻ bước đến hỏi:
— “Anh Khâu, chiến tranh bao giờ mới hết?”
Ông im lặng nhìn về khoảng trời đen trước mặt rồi đáp:
— “Rồi sẽ có ngày yên bình. Nhưng muốn có ngày đó thì mình phải giữ được quê hương hôm nay.”
Câu nói ấy khiến người lính trẻ nhớ mãi.
Ít ngày sau, đơn vị nhận nhiệm vụ chặn địch bảo vệ một khu dân cư. Trận đánh kéo dài từ sáng đến chiều. Địch đông và hỏa lực mạnh khiến nhiều vị trí bị uy hiếp.
Ông Khâu liên tục di chuyển giữa các trận địa để động viên chiến sĩ. Dù nguy hiểm, ông vẫn luôn xuất hiện ở nơi ác liệt nhất.
Khi một mũi chiến đấu sắp bị phá vỡ, ông trực tiếp dẫn đầu tổ phản công. Chính trong lúc ấy, ông đã trúng đạn và hy sinh vào ngày 22 tháng 9 năm 1972.
Sau này, nhiều đồng đội kể rằng hình ảnh người Đại đội trưởng đứng giữa làn đạn động viên anh em là ký ức họ không bao giờ quên.


