Đêm gác kho giữa rừng
Không phải lúc nào Nguyễn Kim Quang cũng ở sau vô lăng. Có những đêm, ông cùng đơn vị bảo vệ kho hậu cần giữa rừng sâu Campuchia. Đêm tối, im lặng và căng thẳng đến nghẹt thở. Một đêm gác kho đã để lại trong bác ký ức không thể quên về trách nhiệm của người lính thầm lặng.
Kho hậu cần nằm sâu trong rừng, ngụy trang kín đáo. Đêm đó, đến lượt Nguyễn Kim Quang trực gác. Rừng tối đen, chỉ nghe tiếng côn trùng và gió thổi qua tán lá. Mỗi tiếng động nhỏ đều khiến tay bác siết chặt khẩu súng.
“Gác đêm,” bác kể, “không sợ bằng lúc im lặng quá lâu. Im lặng là lúc đầu mình tự tưởng tượng đủ thứ.”
Khoảng nửa đêm, có tiếng sột soạt gần hàng rào. Bác ra hiệu cho đồng đội, cả tổ căng mắt quan sát. Tim đập mạnh, mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng. Sau vài phút dài như cả giờ đồng hồ, hóa ra chỉ là một con thú rừng.
Nhưng bác không hề chủ quan. Với bác, kho hàng phía sau là sinh mạng của cả đơn vị phía trước.
“Xe tôi chở hàng,” bác nói, “nên tôi hiểu mỗi bao gạo, mỗi thùng đạn quý thế nào.”
Đêm ấy trôi qua bình yên. Khi trời hửng sáng, bác mới thấy người rã rời. Nhưng trong lòng lại rất chắc chắn: dù không trực tiếp nổ súng, người lính vẫn đang bảo vệ chiến trường theo cách của mình.


