Đêm Gác Kho Lương
Trong những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước, ở quê hương Khánh Thiện có một thanh niên trẻ tham gia lực lượng dân quân phục vụ hậu cần cho chiến trường. Nhiệm vụ của anh là canh gác và bảo vệ kho lương thực được đặt bí mật trong một khu rừng nhỏ ven núi. Từ nơi đó, gạo và nhu yếu phẩm sẽ tiếp tục được vận chuyển đến các đơn vị bộ đội đang chiến đấu ở phía trước. Kho lương thực tuy chỉ là những căn lán dựng bằng tre nứa, phủ lá ngụy trang đơn sơ nhưng lại vô cùng quan trọng. Vì vậy, anh và đồng đội luôn phải thay phiên nhau túc trực ngày đêm. Ban ngày mọi người tranh thủ chuyển hàng, sửa lại hầm chứa, còn ban đêm chia nhau đi tuần quanh khu vực đề phòng máy bay địch hoặc biệt kích phát hiện. Một đêm trời tối đen như mực, mưa rừng lất phất kéo dài khiến không khí lạnh buốt. Trong lúc đang đi tuần quanh kho, anh bất ngờ nghe thấy tiếng động lạ phía mép rừng. Nghĩ có thể là thú rừng nhưng linh cảm có điều bất thường, anh liền báo cho đồng đội rồi lặng lẽ tiến lại gần kiểm tra. Đúng lúc ấy, từ xa vang lên tiếng máy bay gầm rú. Chỉ ít phút sau, những quả pháo sáng bắt đầu rơi xuống, soi trắng cả khoảng rừng. Biết khu vực có thể sắp bị đánh phá, anh cùng đồng đội nhanh chóng di chuyển số lương thực quan trọng xuống hầm trú ẩn. Công việc diễn ra khẩn trương trong tiếng bom bắt đầu dội xuống các quả đồi xung quanh. Đất đá rung chuyển, cây rừng gãy đổ liên tiếp nhưng mọi người vẫn cố giữ bình tĩnh đưa từng bao gạo xuống nơi an toàn. Trong lúc đang vận chuyển chuyến cuối cùng, một quả bom nổ gần khiến mái lán chứa hàng bốc cháy. Không chút do dự, anh lao tới cùng đồng đội dùng đất và nước dập lửa để ngăn ngọn lửa lan sang kho chính. Khói bụi mù mịt làm ai cũng cay mắt, khó thở nhưng không ai bỏ vị trí. Sau gần một giờ vật lộn giữa bom đạn, đám cháy cuối cùng cũng được khống chế. Đến sáng hôm sau, khu rừng quanh kho tan hoang vì bom đạn nhưng phần lớn lương thực vẫn được bảo vệ an toàn. Nhờ vậy, các chuyến hàng tiếp tế cho chiến trường không bị gián đoạn. Khi đơn vị kiểm tra lại thiệt hại, nhiều người mới nhận ra bàn tay anh đã bị bỏng và rớm máu từ lúc nào. Sau ngày đất nước thống nhất, người dân quân năm ấy trở về quê hương Khánh Thiện, tiếp tục cuộc sống lao động bình dị. Ông hiếm khi kể về những đêm gác kho giữa bom đạn, nhưng với những người từng sống trong thời chiến, câu chuyện ấy vẫn là minh chứng cho tinh thần trách nhiệm và lòng dũng cảm của những con người bình dị nơi hậu phương. Chính những đóng góp thầm lặng ấy đã góp phần làm nên sức mạnh để đất nước đi tới ngày hòa bình, thống nhất.



