Đêm gác không ngủ
Đêm gác không ngủ
Đêm rừng tĩnh lặng đến mức có thể nghe rõ tiếng côn trùng và lá khô rơi. Trong cái tĩnh lặng ấy, hai chiến sĩ trẻ – Tuấn và Hòa – đang làm nhiệm vụ gác.
Cả ngày hôm đó, đơn vị hành quân gần 30km. Ai cũng kiệt sức. Nhưng đến lượt gác, họ vẫn phải tỉnh táo tuyệt đối.
Tuấn khẽ nói:
– Buồn ngủ quá…
Hòa cười nhẹ:
– Ngủ một chút cũng không sao đâu.
Nhưng rồi chính Hòa lại lắc đầu:
– Không được. Mình ngủ, lỡ địch đến thì cả đơn vị nguy hiểm.
Hai người quyết định thay nhau kể chuyện để giữ tỉnh táo. Họ kể về quê nhà, về những cánh đồng, về bữa cơm gia đình.
Thỉnh thoảng, Tuấn đứng dậy đi vài bước cho đỡ buồn ngủ. Có lúc cả hai im lặng rất lâu, chỉ nghe tiếng tim đập.
Gần sáng, sương xuống dày, lạnh buốt. Nhưng họ vẫn không ngủ.
Sáng hôm sau, chỉ huy kiểm tra và gật đầu hài lòng:
– Đêm qua an toàn.
Không ai biết hai người lính ấy đã phải chống chọi với cơn buồn ngủ như thế nào. Nhưng chính sự tỉnh táo của họ đã giữ bình yên cho cả đơn vị.
Trong chiến tranh, có những chiến công không phải là nổ súng, mà là một đêm không ngủ.



