ĐÊM GÁC MỘT MÌNH TRÊN ĐỈNH PÒ MÃ
Trong một đêm mùa đông năm 1992, chiến sĩ Nguyễn Văn Hùng được giao nhiệm vụ gác độc lập trên đỉnh Pò Mã, huyện Trùng Khánh, tỉnh Cao Bằng, nơi cái lạnh, bóng tối và sự im lặng thử thách ý chí người lính trẻ.
Đêm ấy, gió núi thổi từng cơn buốt nhói, sương phủ trắng cả mũ sắt. Chốt gác nằm cheo leo trên đỉnh núi, xung quanh chỉ có rừng già và vực sâu. “Lúc đó tôi nghe rõ cả tiếng tim mình đập,” bác Hùng kể, “nhưng đã nhận nhiệm vụ thì phải đứng cho trọn ca.”
Người viết hình dung người lính trẻ đứng lặng giữa trời đêm, hai tay siết chặt khẩu súng, mắt dõi vào khoảng tối trước mặt. Có những khoảnh khắc tưởng như bóng người thoáng qua, nhưng rồi chỉ là cành cây lay động trong gió.
Hết ca gác, bác Hùng trở về lán trong tình trạng tê cứng vì lạnh, nhưng lòng lại ấm lên vì đã hoàn thành nhiệm vụ. “Qua đêm đó, tôi thấy mình trưởng thành hơn,” bác nói, giọng chắc nịch như chính kỷ niệm ấy.



