Đêm Gác Núi Tam Điệp
Tôi là người Khánh Thiện, nhưng những năm tháng kháng chiến lại gắn bó sâu đậm với vùng núi Tam Điệp. Nơi đó không chỉ có núi đá, rừng cây, mà còn là tuyến đường chiến lược quan trọng, nơi chúng tôi ngày đêm canh giữ và bảo vệ.
Hồi ấy, đơn vị tôi đóng quân gần một con đèo nhỏ. Ban ngày ẩn mình trong rừng, ban đêm mới thay nhau gác và vận chuyển. Núi Tam Điệp ban đêm rất lạnh, sương xuống dày đặc, có khi đứng cách vài mét cũng không nhìn rõ mặt nhau. Nhưng chính màn sương ấy lại giúp chúng tôi che giấu hoạt động.
Một đêm, tôi được phân công gác ở điểm cao nhất của con đèo. Công việc tưởng chừng đơn giản, nhưng lại rất quan trọng vì từ đó có thể quan sát cả một đoạn đường dài. Tôi đứng dựa vào thân cây, mắt dõi theo con đường mờ mịt phía dưới.
Khoảng nửa đêm, tôi phát hiện có ánh sáng lạ di chuyển chậm dưới chân đèo. Không giống ánh đuốc của ta, ánh sáng ấy chập chờn và có vẻ đang dò đường. Linh cảm có điều bất thường, tôi lập tức báo về đơn vị. Chúng tôi nhanh chóng bố trí đội hình, chuẩn bị đối phó.
Quả đúng như dự đoán, đó là một nhóm địch đang tìm cách thâm nhập. Nhờ phát hiện sớm, chúng tôi kịp thời chặn lại. Trận đụng độ diễn ra nhanh nhưng căng thẳng giữa màn sương dày đặc. Tiếng súng vang lên rồi lại chìm vào im lặng của núi rừng. Cuối cùng, chúng tôi giữ vững được vị trí, không để chúng tiến sâu hơn.
Sau trận đó, tôi vẫn quay lại vị trí gác cũ. Sương vẫn phủ kín, gió vẫn thổi qua tán cây, nhưng trong lòng tôi có một cảm giác rất khác—vừa căng thẳng, vừa tự hào vì đã góp phần giữ an toàn cho tuyến đường.
Giờ đây, Tam Điệp đã đổi thay, đường đèo rộng hơn, xe cộ qua lại đông đúc. Ít ai biết rằng nơi ấy từng có những đêm gác lặng lẽ như vậy. Mỗi lần đi qua, tôi lại nhớ về đêm sương năm ấy, nơi một người lính trẻ đứng giữa núi rừng, lặng lẽ làm nhiệm vụ, giữ bình yên cho những con đường phía sau.



