Đêm gác rừng sâu
Đêm gác rừng sâu
Bác nhớ đêm ấy trời tối như mực, rừng im lặng đến rợn người. Bác đứng gác một mình giữa khoảng không gian chỉ có tiếng gió thổi qua tán lá xào xạc và tiếng côn trùng rả rích. Tay bác siết chặt khẩu súng, tai luôn căng ra lắng nghe từng động tĩnh nhỏ nhất. Bỗng một tiếng động lạ vang lên phía trước khiến tim bác đập mạnh. Bác khẽ gọi đồng đội nhưng không có tiếng trả lời ngay lập tức. Bác bước từng bước chậm rãi về phía âm thanh, vừa đi vừa giữ tư thế sẵn sàng. Không khí lúc đó căng như dây đàn. Khi đến gần, bác mới phát hiện đó chỉ là một con thú nhỏ chạy qua. Bác thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn không dám lơ là. Đêm rừng dài dằng dặc, mỗi phút trôi qua đều nặng nề. Bác lại quay về vị trí gác, tiếp tục quan sát xung quanh. Ánh trăng yếu ớt len qua tán cây khiến cảnh vật càng thêm huyền bí. Những lúc như vậy, bác chỉ mong trời mau sáng. Nhưng chính những đêm gác như thế đã rèn cho bác sự bình tĩnh. Đó là ký ức mà bác không bao giờ quên.



