Đêm Gác Rừng Trường Sơn
Đêm Gác Rừng Trường Sơn
Bác còn nhớ như in cái đêm đứng gác giữa rừng Trường Sơn năm ấy. Trời tối đen như mực, chỉ có tiếng côn trùng rả rích quanh tai. Gió rừng thổi qua từng tán lá nghe như tiếng thì thầm. Bác ôm khẩu súng, mắt không rời khỏi con đường mòn phía trước. Lúc đó, trong đầu bác không nghĩ nhiều đến chiến công, chỉ nghĩ làm sao giữ an toàn cho đồng đội. Thỉnh thoảng lại có tiếng động lạ khiến tim đập mạnh. Nhưng rồi nhận ra chỉ là con thú rừng đi ngang. Bác nhớ cảm giác cô đơn nhưng không hề sợ hãi. Vì bác biết phía sau mình là cả đơn vị đang ngủ. Một lúc sau, trời đổ mưa rừng bất chợt. Mưa nặng hạt, lạnh buốt nhưng bác vẫn đứng im. Đêm đó dài như vô tận. Khi trời hửng sáng, bác thấy nhẹ nhõm vô cùng. Một đêm bình yên trôi qua, không có tiếng súng nào. Và bác hiểu, đôi khi chiến thắng là giữ được sự bình yên như thế.



