Cựu chiến binh

Đêm gác và tiếng harmonica

Lào Cai13/05/2026Xuân Việt (đoàn phường Văn Phú)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cựu chiến binh Nguyễn Chí Thuận kể rằng trong đơn vị năm ấy có một chiến sĩ quê Nam Định rất giỏi thổi harmonica. Cây kèn nhỏ lúc nào cũng được cậu lính trẻ cất kỹ trong ba lô như báu vật.

Giữa chiến trường đầy tiếng súng và bom đạn, âm thanh harmonica trở thành thứ đặc biệt với cả tiểu đội.

“Cứ tối đến là cậu ấy lại mang ra thổi,” ông Thuận nhớ lại. “Nghe tiếng kèn là thấy lòng dịu đi hẳn.”

Một đêm cuối mùa khô, đơn vị dừng chân nghỉ trong khu rừng thưa. Ông Thuận nhận ca gác từ nửa đêm tới gần sáng cùng chính người lính thổi harmonica ấy.

Đêm rừng yên tĩnh lạ thường.

Xa xa chỉ còn tiếng côn trùng và vài ánh lửa nhỏ từ bếp đã tàn. Sau khi đi kiểm tra vòng ngoài, hai người ngồi tựa gốc cây trò chuyện để chống buồn ngủ.

Người lính trẻ lấy cây harmonica ra, khẽ thổi một giai điệu quê hương rất nhỏ.

Tiếng kèn giữa rừng đêm nghe buồn man mác.

Ông Thuận hỏi:
“Sao cậu thuộc nhiều bài thế?”

Cậu lính cười:
“Ở quê em tối nào bố cũng thổi.”

Rồi cậu kể chuyện nhà, chuyện mẹ bán hàng ngoài chợ, chuyện em gái sắp vào lớp một. Những câu chuyện giản dị nhưng khiến người lính xa quê nào nghe cũng thấy lòng chùng xuống.

Đang nói chuyện thì bất ngờ có tiếng động mạnh ngoài bìa rừng.

Cả hai lập tức nắm súng lao tới vị trí cảnh giới.

Không khí căng như dây đàn.

Sau vài phút im phăng phắc, từ bụi cây phía trước bỗng lao ra… một con lợn rừng.

Hai ông lính trẻ nhìn nhau rồi phá lên cười vì hú vía.

Tiếng cười lớn quá khiến cả tiểu đội tỉnh giấc, tưởng có tình huống thật nên cầm súng chạy ra đầy đủ.

Khi biết chuyện, ai cũng vừa tức vừa buồn cười.

Từ hôm đó, đơn vị đặt biệt danh cho ông Thuận và người bạn kia là “hai chiến sĩ bắt lợn rừng”.

Ông kể rằng chiến tranh là vậy, có những đêm căng thẳng đến nghẹt thở nhưng cũng có những khoảnh khắc rất đời thường khiến người ta nhớ mãi.

Nhiều năm sau hòa bình, ông không còn gặp lại người lính thổi harmonica ấy nữa. Đồng đội tản mác mỗi người một nơi. Nhưng mỗi lần nghe tiếng harmonica trên radio hay ngoài phố, ông lại nhớ tới đêm gác năm xưa giữa rừng sâu.

“Tiếng kèn ấy,” cựu chiến binh Nguyễn Chí Thuận chậm rãi nói, “đến giờ tôi vẫn thấy như còn vang đâu đó trong ký ức của mình.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn