Đêm Gặt Lúa Ở Thanh Hóa
Những năm kháng chiến, tôi theo đơn vị vào Thanh Hóa, nơi vừa là hậu phương, vừa là điểm trung chuyển quan trọng. Cuộc sống nơi đây gắn liền với ruộng đồng, nhưng không vì thế mà bớt đi những hiểm nguy luôn rình rập.
Một lần, vào đúng mùa gặt, đơn vị tôi được giao nhiệm vụ giúp dân thu hoạch nhanh trước khi địch có thể đánh phá. Ban ngày không thể làm vì dễ bị phát hiện, nên chúng tôi phải tranh thủ làm việc vào ban đêm. Cánh đồng rộng mênh mông, lúa chín vàng nhưng không ai dám đốt đèn sáng.
Đêm xuống, chúng tôi lặng lẽ ra đồng. Ánh trăng mờ soi đủ để nhìn thấy từng bụi lúa. Tiếng liềm cắt lúa sột soạt vang lên đều đều trong không gian yên tĩnh. Người dân và bộ đội cùng làm, không phân biệt ai với ai, chỉ mong kịp thu hoạch trước khi có biến.
Đang làm dở, bỗng có tiếng máy bay từ xa vọng lại. Tất cả lập tức dừng tay, nằm rạp xuống ruộng. Tim đập mạnh, tai lắng nghe từng âm thanh trên bầu trời. Máy bay lượn qua một vòng rồi bay đi, không thả bom, nhưng không ai dám chủ quan.
Khi tiếng động xa dần, mọi người lại đứng dậy, tiếp tục gặt như chưa có chuyện gì xảy ra. Mồ hôi hòa với bùn đất, lưng ai cũng mỏi nhừ, nhưng không ai bỏ cuộc. Đến gần sáng, phần lớn cánh đồng đã được gặt xong.
Nhìn những bó lúa được chất gọn gàng bên bờ ruộng, ai nấy đều thở phào. Người dân nắm tay chúng tôi, không nói nhiều, nhưng ánh mắt đầy biết ơn. Còn với chúng tôi, đó không chỉ là giúp dân, mà còn là góp phần giữ vững nguồn lương thực cho cả một chặng đường dài phía trước.
Giờ đây, mỗi mùa lúa chín, nhìn những cánh đồng vàng óng, tôi lại nhớ về đêm gặt năm ấy. Không có ánh đèn, không có tiếng cười nói rộn ràng, chỉ có sự âm thầm và quyết tâm. Nhưng chính trong sự lặng lẽ đó, tôi thấy rõ nhất sức mạnh của con người trong những ngày tháng gian khó.



