ĐÊM GIẢI CỨU DÂN BẢN
ĐÊM GIẢI CỨU DÂN BẢN
Bản nhỏ nằm lọt thỏm giữa thung lũng, bốn bề là rừng già. Chiều hôm ấy, khói bếp chưa kịp tan thì tiếng súng và tiếng quát tháo đã dội xuống từ con đường mòn phía núi. Địch bất ngờ càn vào bản, lục soát từng nhà, bắt đi hơn chục người dân với lý do “nghi tiếp tế cho bộ đội”.
Khi đơn vị của Ma Văn Ván nhận được tin, trời đã nhá nhem tối. Những người bị bắt bị dồn về một bãi đất trống cạnh suối, canh gác lỏng nhưng có lính tuần liên tục. Nếu để đến sáng, rất có thể họ sẽ bị đưa đi nơi khác, không còn cơ hội cứu.
Chỉ huy giao nhiệm vụ cho một tổ nhỏ bí mật tiếp cận, nắm tình hình và tìm cách giải cứu. Ma Văn Ván được chọn dẫn đầu. Anh hiểu bản này, từng ở nhờ nhà dân khi hành quân qua, từng ăn bát cơm độn sắn của họ. Với anh, đây không chỉ là nhiệm vụ, mà là món nợ nghĩa tình.
Đêm xuống rất nhanh. Rừng tối như mực. Tổ trinh sát men theo lòng suối cạn, tránh để lại dấu vết. Ma Văn Ván đi trước, tai căng ra nghe từng tiếng động lạ. Gần đến bãi giam giữ, anh ra hiệu dừng lại. Ánh đèn pin của địch quét qua quét lại, tiếng nói lẫn trong tiếng côn trùng rả rích.
Quan sát một lúc, anh nhận ra lính gác thay ca theo vòng cố định. Phía hạ nguồn con suối có một khoảng tối – điểm mù quan sát. Anh thì thầm phân công nhiệm vụ: một tổ nghi binh tạo tiếng động xa, tổ còn lại theo anh tiếp cận từ mép suối.
Ma Văn Ván tháo khăn, quấn lại súng cho khỏi va chạm. Anh bò sát từng chút một, bùn lạnh ngấm vào áo. Khi tên lính gác quay lưng, anh bất ngờ áp sát, khống chế gọn, bịt miệng, kéo vào bóng tối. Không một tiếng động.
Từng người dân được cắt dây. Có cụ già chân run không đứng vững. Đúng lúc đó, một tên lính khác phát hiện điều bất thường, hô hoán. Tiếng súng nổ xé toạc màn đêm.
Ma Văn Ván lập tức cõng cụ già lên lưng, vừa chạy vừa hô anh em tản ra theo các hướng đã định. Đạn sượt qua thân cây, đất đá bắn lên sau gót chân. Cụ già trên lưng thở dốc, máu thấm ướt vai áo anh.
Ra đến bìa rừng, anh dừng lại, đặt cụ xuống, xé áo băng tạm vết thương. Dù địch vẫn truy đuổi, anh kiên quyết không bỏ cụ lại. Phải đến khi lực lượng hỗ trợ tiếp ứng nổ súng chặn địch, tổ mới rút an toàn.
Gần sáng, trong một hốc đá sâu, những người dân được cứu quây quần bên nhau. Cụ già nắm chặt tay Ma Văn Ván, nước mắt lăn dài:
“Không có các chú, dân bản không sống nổi…”
Ma Văn Ván chỉ khẽ lắc đầu. Anh nhìn về phía bản làng còn chìm trong sương sớm. Trong lòng anh hiểu rõ: giữ được dân, là giữ được gốc rễ của kháng chiến. Đêm giải cứu ấy không ghi công trạng lớn, không có huân chương, nhưng với anh, đó là một trong những đêm không thể quên suốt đời lính.



