Cựu chiến binh

Đêm giao thừa của lính và nỗi nhớ mùa xuân Yên Mô

Ninh Bình17/05/2026Lê Văn Thắng (Xã Yên Mô)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm giao thừa của lính và nỗi nhớ mùa xuân Yên Mô

Năm năm làm nghĩa vụ quốc tế là năm cái Tết bác Phạm Thế Dựa xa nhà. Tết của lính hỏa lực C16 giữa rừng sâu Campuchia không có bánh chưng xanh, không có pháo hoa rực rỡ, chỉ có tình đồng chí ấm áp giữa mùa khô khốc liệt. Bác nhớ những đêm giao thừa trực chiến, tiếng súng đạn từ phía biên giới vẫn nổ đì đùng thay cho tiếng pháo. Bác cùng các anh em đồng hương Ninh Bình như Nguyễn Văn Tâm ngồi quây quần bên đống lửa nhỏ dấu kín dưới hầm, chia nhau điếu thuốc lá sâu và mấy mẩu lương khô để tìm chút phong vị ngày Tết.

Giữa cái tĩnh lặng của rừng già, nỗi nhớ quê hương lại trào dâng mãnh liệt. Bác nhớ mùi nhang trầm thơm ngào ngạt tỏa ra từ bàn thờ gia tiên, nhớ bát canh măng nóng hổi của mẹ và tiếng cười nói của bà con lối xóm đi chúc Tết nhau đầu làng Trinh Nữ. Ở đây, giữa rừng khộp trơ lá, mùa xuân chỉ hiện hữu qua nhành hoa rừng màu vàng nhạt mà anh em hái về cắm vào vỏ đạn pháo để trang trí hầm. Họ hát khẽ những bài ca về quê hương, về người mẹ đang tựa cửa chờ con. Những lời ca giản dị ấy như sưởi ấm trái tim những người lính trẻ đang đối mặt với bao hiểm nguy rình rập.

Mỗi dịp Tết đến, bác Dựa lại tự nhủ với lòng mình: "Thêm một mùa xuân chiến đấu là thêm một mùa xuân gần ngày chiến thắng". Dù thiếu thốn trăm bề, dù nỗi nhớ nhà da diết có lúc khiến đôi mắt người chiến sĩ dạn dày sương gió phải nhòe lệ, nhưng họ vẫn không hề nản chí. Tình đồng đội, những lời động viên chân tình "Cố lên Dựa ơi, sang năm mình về ăn Tết ở Yên Mô!" đã trở thành sức mạnh diệu kỳ. Những mùa xuân hoa lửa ấy đã rèn luyện cho bác một bản lĩnh kiên cường, để sau này khi trở về, bác càng thêm trân trọng những giá trị bình dị của cuộc sống hòa bình, của những mùa xuân sum vầy bên gia đì

nh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn