Anh hùng Lực lượng vũ trang

ĐÊM GIAO THỪA DƯỚI TÁN CỎ TRANH VÀ TIẾNG GỌI TỪ PHƯƠNG NAM: CHUYỆN VỀ LIỆT SĨ LÊ VĂN KHÁNH

Gia Lai10/08/2026Xã Nghĩa Đồng (Đoàn xã Nghĩa Đồng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chàng trai đất võ Bình Định và chiếc gánh nặng vai

Hành trình tìm về ký ức của Lê Văn Khánh (sinh năm 1953 tại một xã nghèo ven biển huyện Hoài Nhơn, tỉnh Bình Định) đưa tôi đến ngôi nhà ngói cấp bốn nằm nép mình dưới hàng dương xanh ngắt. Ở đó, người em gái ruột là bà Lê Thị Hạnh (nay đã bước sang tuổi bảy mươi) vẫn nâng niu một chiếc hộp gỗ nhỏ đựng những di vật hiếm hoi của anh: một chiếc khăn mặt rách gờ mép, vài tấm ảnh thẻ đen trắng nét mặt cương nghị, và một cuốn sổ tay ghi chép số liệu xuất kho ngả vàng theo thời gian.

 

Khánh sinh ra trong một gia đình ngư dân nghèo khó. Từ nhỏ, đôi vai cậu thiếu niên ấy đã quen với việc gánh gồng, chài lưới, bươn chải qua những năm tháng chiến tranh gian khó. Năm 1970, khi vừa tròn 17 tuổi, Khánh viết đơn tình nguyện gia nhập quân ngũ.

 

Với tính cách cẩn trọng, thật thà và sức khỏe dẻo dai, anh được biên chế về Ban Quân nhu của một trung đoàn bộ binh hoạt động tại chiến trường Quân khu 5. Nhiệm vụ của Khánh và đồng đội vô cùng thầm lặng nhưng cực kỳ quan trọng: quản lý, bảo quản và vận chuyển lương thực, muối gạo, thực phẩm khô từ các trạm tiếp tế hậu phương về các đại đội tiền tiêu. Công việc của một chiến sĩ quân nhu đòi hỏi sự tỉ mỉ đến từng lạng gạo, từng hạt muối, bởi đó là nguồn sinh lực duy nhất giúp những người lính ngoài mặt trận đủ sức bám trụ chiến đấu.



Đêm giao thừa dưới bưng biền và tiếng động cơ lùng sục

Mùa khô năm 1972, chiến trường miền Trung chịu sự càn quét khốc liệt của các cuộc hành quân càn đè, đánh phá các căn cứ hậu cần hòng bóp nghẹt nguồn tiếp viện của ta.

 

Đêm 31/12/1972 (đêm giao thừa Tết Dương lịch), tại một kho lương thực dã chiến được cất giấu khéo léo dưới tán lá cỏ tranh dày đặc bên bờ một con rạch nhỏ thuộc tỉnh Quảng Nam, Khánh đang túc trực ca ba cùng hai đồng đội để kiểm tra lại các bao gạo và niêm phong hòm tài liệu quân nhu chuẩn bị cấp phát cho các đơn vị vào sáng sớm mùng Một.

 

Trời tối đen như mực, không gian tĩnh mịch của bưng biền về đêm bỗng bị xé toạc bởi tiếng gầm rú của một chiếc máy bay trinh sát OV-10 bay là đà sát ngọn cây, thả những chùm pháo sáng rực trời soi rõ mặt đất, theo sau đó là tiếng động cơ xuồng máy và tiếng giày đinh của một toán biệt kích địch đang lùng sục tiến sát khu vực kho.



Khúc tráng ca vĩnh hằng giữa bưng biền cỏ tranh

Ngay khi ánh pháo sáng chiếu thẳng xuống bưng biền, phát hiện có dấu hiệu bị lộ, theo phương án bảo vệ kho, các chiến sĩ được lệnh nhanh chóng phân tán, ngụy trang tài liệu và di chuyển ra hướng khác.

 

Thế nhưng, trong hầm kho lúc đó còn lưu giữ hai bao tài liệu mật ghi nhận danh sách chi viện quân lương cùng số gạo dự trữ cho tiểu đoàn chủ lực đang chuẩn bị đánh lớn mà nếu để địch tràn tới sẽ bị thu giữ toàn bộ.

 

Không chút do dự, Khánh quay ngược trở lại căn hầm bạt che nửa chìm nửa nổi, cố gắng vác nốt bao tài liệu nặng trịch ném vào một bụi cỏ tranh rậm rạp phía sau để che giấu, trước khi toán biệt kích ập tới xả súng dồn dập vào khu vực kho.

 

Một loạt đạn từ khẩu đại liên trên xuồng địch trúng trực diện vào hầm kho. Lê Văn Khánh vĩnh viễn nằm lại ở tuổi 19 tròn đời, ôm trọn bao tài liệu quân nhu vào ngực. Khi đồng đội quay lại kiểm tra sau khi toán địch rút đi, họ tìm thấy thi thể anh được che khuất bởi lớp cỏ tranh rạp xuống.

 

Trong chiếc ba lô sờn rách của anh gửi lại hậu phương, người ta đọc được những dòng nhật ký viết dở trang cuối cùng:

"Đêm giao thừa ở kho gạo bưng biền chẳng có tiếng pháo hoa, chỉ có tiếng gió thổi qua cỏ tranh và tiếng lòng hướng về mẹ. Miễn sao anh em ngoài mặt trận đủ gạo ăn đánh thắng trận, sự hy sinh của chúng tôi ở tuyến sau này có xá gì..."

 Lê Văn Khánh ra đi trong lặng thầm của một người lính quân nhu vô danh. Nhưng sự hy sinh quả cảm của anh đêm giao thừa năm ấy đã giữ trọn vẹn từng hạt gạo, từng trang tài liệu huyết mạch cho tiền tuyến, để lại khúc tráng ca bất tử về lòng trung thành và sự tận hiến của tuổi trẻ Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn