ĐÊM GIAO THỪA HOA LỬA (1971) (1)
Trong suốt cuộc đời binh nghiệp, có lẽ đêm giao thừa năm 1971 là ký ức kinh hoàng và hào hùng nhất mà bác Nguyễn Ngọc Chiến không bao giờ quên. Khi cả miền Bắc đang chuẩn bị đón tết sum vầy, thì tại vùng hạ Trường Sơn, đơn vị bác nhận nhiệm vụ khẩn cấp: bốc dỡ và vận chuyển đạn vào kho để chuẩn bị cho chiến dịch mới.
Giữa lúc các chiến sĩ đang hối hả vác những hòm đạn nặng trĩu trên vai, tiếng rít xé gió của máy bay địch bất ngờ ập đến. Chỉ trong tích tắc, một trận mưa bom dội xuống ngay khu vực kho tàng. "Tiếng bom hòa lẫn tiếng đạn nổ dây chuyền, cả một vùng rừng rực cháy như ban ngày", bác Chiến nhớ lại với đôi mắt rưng rưng. Kho đạn bốc cháy dữ dội, nguy cơ nổ tung cả căn cứ hiện hữu ngay trước mắt.
Không chút do dự, bác cùng đồng đội đã lao vào lửa đạn để sơ tán vũ khí. Nhiệm vụ lúc đó là phải đưa được càng nhiều đạn dược vào rừng sâu càng tốt để tránh nổ dây chuyền và giữ lại khí tài cho trận đánh tới. Giữa cái sống và cái chết, bác chỉ nghĩ đến việc bảo vệ tài sản của quân đội. Đêm đó, không có tiếng pháo đón xuân, chỉ có tiếng đạn nổ đanh gọn và ánh lửa cháy ngút trời. Đơn vị đã cứu được phần lớn vũ khí, nhưng đổi lại là nỗi đau thắt lòng khi nhiều đồng đội tại C2 đã bị mảnh bom găm vào người. Đó là một cái Tết không bánh chưng, không giò chả, chỉ có máu, mồ hôi và tình đồng chí sắt son giữa đại ngàn.



