Bài viết

ĐÊM GIAO THỪA NƠI CHIẾN TRƯỜNG

ĐÊM GIAO THỪA NƠI CHIẾN TRƯỜNG

Thanh Hóa16/09/2026nguyễn thị bình (Xã Hoằng Hóa)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

ĐÊM GIAO THỪA NƠI CHIẾN TRƯỜNG

Trong ký ức của mỗi người, giao thừa thường gắn với mái nhà, mâm cơm sum họp, tiếng cười của người thân và những lời chúc đầu năm. Nhưng với những người lính trong chiến tranh, có những mùa xuân đến trong hoàn cảnh rất khác. Đó là những đêm hành quân, những phiên trực, những phút giây lặng lẽ giữa một vùng đất xa quê. Bác Nguyễn Văn Hùng vẫn nhớ những đêm giao thừa đặc biệt của đời lính, khi tiếng pháo mừng năm mới không còn là âm thanh quen thuộc của quê nhà mà thay vào đó là tiếng động cơ, tiếng bước chân và sự căng thẳng luôn thường trực. “Nhớ nhà nhất là những ngày Tết. Bình thường thì bận rộn, hành quân, làm nhiệm vụ nên cũng đỡ nghĩ. Đến Tết, nghe người ta nhắc chuyện quê nhà là tự nhiên nhớ da diết”, bác kể. Có những đêm giao thừa, anh em trong đơn vị chỉ có với nhau một chút lương khô, chén nước hoặc món ăn đơn sơ nhưng vẫn cố gắng tạo nên không khí đón năm mới. Người lính chúc nhau mạnh khỏe, chúc đơn vị hoàn thành nhiệm vụ, chúc một ngày nào đó tất cả được trở về quê. Bác Hùng nhớ nhất những khoảnh khắc như vậy, bởi giữa gian khổ, tình đồng đội trở nên gần gũi như tình anh em trong một gia đình. Người này nhường người kia phần thức ăn ngon hơn, người có thư nhà thì đọc cho anh em nghe, người nhớ mẹ thì được bạn bè động viên. “Chúng tôi khi ấy chẳng có gì nhiều, nhưng có nhau là quý rồi”, bác nói. Câu nói ngắn gọn ấy khiến chúng tôi hiểu rằng chiến tranh đã lấy đi của người lính rất nhiều thứ, nhưng đồng thời cũng làm sáng lên những giá trị đẹp đẽ của tình người. Đêm giao thừa nơi chiến trường không có đầy đủ bánh chưng, hoa đào hay tiếng cười của gia đình, nhưng lại có những con người đang cùng nhau gìn giữ niềm tin vào ngày mai. Với người lính, mùa xuân không chỉ được tính bằng lịch mà còn được đo bằng hy vọng. Hy vọng chiến tranh sớm kết thúc, hy vọng quê nhà bình yên, hy vọng ngày trở về không còn xa. Bác Hùng kể rằng mỗi khi nhìn lên bầu trời đêm, bác thường nghĩ đến quê hương. “Tôi cứ nghĩ ở quê chắc giờ này mọi người đang quây quần. Nghĩ vậy rồi tự nhủ mình phải cố gắng, phải giữ được mình để còn ngày trở về.” Những suy nghĩ ấy đã giúp người lính vượt qua những thời khắc khó khăn nhất. Ngày nay, mỗi khi chúng ta đón Tết trong ánh đèn rực rỡ, bên gia đình và người thân, câu chuyện của bác khiến chúng ta càng biết ơn những người đã từng đón mùa xuân trong gian khổ để đất nước có những mùa xuân thanh bình. Với đoàn viên, thanh niên, câu chuyện về đêm giao thừa của bác Hùng không chỉ là một kỷ niệm chiến tranh mà còn là lời nhắc về trách nhiệm của thế hệ hôm nay. Hòa bình không phải điều tự nhiên mà có. Bình yên trong mỗi mái nhà được xây dựng từ sự hy sinh của biết bao thế hệ. Bác Hùng chỉ mong thế hệ trẻ “sống có trách nhiệm, biết yêu thương và đừng để những điều tốt đẹp hôm nay trở thành điều bình thường đến mức quên trân trọng”. Đêm giao thừa năm xưa đã đi qua rất lâu, nhưng ánh sáng của nó vẫn còn trong ký ức người lính. Đó là ánh sáng của niềm tin, của tình đồng đội và của khát vọng hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
ĐÊM GIAO THỪA NƠI CHIẾN TRƯỜNG | Câu chuyện thời hoa lửa