Cựu chiến binh

ĐÊM GIAO THỪA NƠI RỪNG SÂU

Giữa rừng sâu biên giới, đêm giao thừa đến lặng lẽ. Không pháo hoa, không mâm cỗ, chỉ có bếp lửa nhỏ và tiếng gió rừng. Nhưng đó là một cái Tết không bao giờ quên trong đời người lính.

Thanh Hóa22/12/2025Lê Thị Huệ (Đoàn xã Hoằng Hoá)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bác Nguyễn Hữu Tuyết kể rằng, trong suốt quãng đời quân ngũ, có một đêm giao thừa mà bác nhớ nhất. Đó là đêm Tết giữa rừng sâu, nơi đơn vị đang làm nhiệm vụ, cách xa quê hương hàng trăm cây số.

Không có bánh chưng, không có mâm cỗ đủ đầy. Bữa Tết của người lính chỉ là nắm cơm độn và ít muối vừng. Nhưng anh em vẫn cố gắng quây quần bên nhau, nhóm lên một bếp lửa nhỏ.

“Lúc đó, ai cũng nhớ nhà,” bác kể. “Nhưng không ai nói ra.”

Đêm giao thừa, rừng yên tĩnh lạ thường. Không có tiếng pháo, chỉ có tiếng côn trùng và tiếng gió thổi qua tán cây. Bác nhìn vào ngọn lửa, trong đầu hiện lên hình ảnh gia đình đang quây quần bên mâm cơm tất niên.

“Nhớ lắm,” bác nói. “Nhưng phải giấu đi.”

Có người khe khẽ hát một câu dân ca, có người lặng lẽ nhìn vào khoảng tối. Không ai bảo ai, tất cả đều hiểu rằng, chỉ cần đơn vị bình yên qua đêm giao thừa ấy là đã đủ.

Khi kim đồng hồ chỉ sang năm mới, không có lời chúc rộn ràng. Chỉ là những cái bắt tay thật chặt. “Chúc nhau sống,” bác kể, “sống để còn ngày về.”

Đêm giao thừa ấy qua đi trong lặng lẽ, nhưng theo bác suốt cả cuộc đời. “Sau này ăn Tết đủ đầy rồi,” bác nói, “nhưng không cái Tết nào khiến tôi nhớ nhiều như cái Tết giữa rừng năm ấy.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn