Đêm giao thừa rực lửa
Chiều 30 Tết Mậu Thân 1968, tại bìa rừng Hóc Nhum (Phú Yên), một đơn vị đặc công âm thầm chuẩn bị cho trận đánh quan trọng: tập kích chi khu Phước Lộc – một cứ điểm kiên cố của địch bảo vệ khu vực sân bay Đông Tác.
Trước giờ xuất phát, không khí trong đơn vị căng thẳng nhưng quyết tâm. Người chỉ huy đi kiểm tra từng vị trí, động viên chiến sĩ. Ai cũng hiểu đây là trận đánh không cân sức: địch đông hơn, hỏa lực mạnh hơn, trong khi ta phải đánh gần bằng vũ khí nhẹ.
Khi màn đêm buông xuống, đơn vị bắt đầu hành quân. Họ vượt qua cánh đồng hoang trong vùng “vành đai trắng”, lội sông trong giá lạnh, tiến sát mục tiêu. Đến gần nửa đêm, toàn bộ đội hình đã áp sát hàng rào căn cứ địch.
Bên trong, lính địch vẫn đang vui vẻ đón giao thừa, không hề hay biết nguy hiểm đang cận kề. Bên ngoài, bộ đội ta nằm im, chờ giờ “G” trong im lặng nghẹt thở.
Đúng thời khắc giao thừa, lệnh tấn công được phát ra. Tiếng bộc phá nổ vang, các mũi tiến công đồng loạt xông lên. Trận đánh diễn ra nhanh, mạnh, bất ngờ. Chỉ trong hơn 30 phút, cứ điểm Phước Lộc bị tiêu diệt hoàn toàn.
Chiến thắng đó không chỉ là kết quả của lòng dũng cảm, mà còn là nghệ thuật tác chiến linh hoạt, sáng tạo của bộ đội ta. Từ yếu đánh mạnh, từ ít thắng nhiều – đó là bản lĩnh của người lính cách mạng.
Nhưng ngay sau đó, đơn vị phải đối mặt với những đợt phản kích dữ dội. Trực thăng, pháo binh, bộ binh địch liên tục tấn công, biến chiến trường thành nơi khốc liệt.
Trận đánh đêm giao thừa năm ấy đã trở thành ký ức không thể phai mờ, minh chứng cho ý chí kiên cường của người lính Việt Nam trong những thời khắc cam go nhất của lịch sử.


