Đêm giao thừa trong công sự và niềm tin chiến thắng
Trong ký ức của bác cựu chiến binh Lê Thị Tuất (sinh năm 1957), những mùa xuân thời chiến luôn mang một hương vị rất riêng – hương vị của mùi thuốc súng hòa quyện với nỗi nhớ nhà xa xăm nhưng rực cháy niềm tin. Ngồi quanh mâm trà nóng tại nhà bác ở thôn Trù Ninh, xã Hoằng Hóa, chúng tôi được nghe bác kể về đêm giao thừa năm ấy, khi bác cùng đồng đội phải trực gác và san lấp mặt đường ngay dưới tầm bắn của địch. Giữa không gian đêm tối mịch mùng, không có hoa đào, không có bánh chưng xanh, món quà Tết duy nhất của bác và các nữ đồng chí là một vài bài hát ca ngợi quê hương được hát nhỏ dưới căn hầm tăng giấu. Bác Tuất nhớ lại, khi tiếng đài radio phát đi lời chúc Tết của Bác Hồ, tất cả mọi người trong hầm đều lặng đi, nước mắt lăn dài vì xúc động và tự dặn lòng phải kiên cường hơn nữa để góp phần mang lại cái Tết đoàn tụ cho toàn dân tộc. Nghe bác kể, chúng tôi – những thanh niên sinh ra khi đất nước đã thanh bình – cảm thấy sống mũi cay cay. Sự thiếu thốn về vật chất ngày đó lại càng làm nổi bật lên tầm vóc tinh thần vô giá của thế hệ cha anh. Câu chuyện đêm giao thừa của bác Lê Thị Tuất không chỉ là một kỷ niệm đẹp của tuổi trẻ mà còn là bài học lớn về lòng yêu nước, dạy tuổi trẻ Trù Ninh hôm nay biết trân trọng từng phút giây bình yên và có trách nhiệm hơn với cộng đồng.



