Cựu chiến binh

ĐÊM GIAO THỪA XA QUÊ

Thanh Hóa07/06/2026Nguyễn Thị Kiều (Xã Hoằng Hóa)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tết Nguyên đán năm 1981 là cái Tết thứ hai của chiến sĩ Lê Viết Ba trong quân ngũ. Khi ấy bác đang công tác tại Lữ đoàn 144, Hà Nội và không có điều kiện trở về quê hương Phúc Thọ đón xuân cùng gia đình.

Bác kể:

“Càng gần Tết càng nhớ nhà. Nhớ mâm cơm tất niên, nhớ tiếng trẻ con trong làng và nhớ cả con đường đất trước cổng nhà.”

Chiều ba mươi Tết, đơn vị tổ chức dọn dẹp doanh trại.

Anh em cùng nhau trang trí phòng sinh hoạt.

Người quét sân.

Người lau bàn ghế.

Người chuẩn bị bữa cơm cuối năm.

Tuy điều kiện còn khó khăn nhưng không khí rất ấm cúng.

Bữa cơm giao thừa năm ấy không có nhiều món ăn ngon.

Chỉ có bánh chưng, ít thịt hộp và nồi canh nóng.

Thế nhưng mọi người đều vui vẻ.

Bởi họ hiểu rằng mình đang đón Tết trong ngôi nhà chung của những người lính.

Đúng thời khắc giao thừa, đơn vị tổ chức sinh hoạt ngắn.

Những lời chúc năm mới vang lên giữa sân doanh trại.

Có người chúc hoàn thành tốt nhiệm vụ.

Có người chúc sớm được về thăm gia đình.

Riêng bác Ba chỉ mong cha mẹ ở quê luôn mạnh khỏe.

Bác nhớ mãi khoảnh khắc đứng giữa Hà Nội đêm giao thừa.

Trời se lạnh.

Ánh đèn vàng trải dài trên những con đường.

Trong lòng người lính trẻ dâng lên niềm tự hào khó tả.

“Xa nhà nhưng tôi biết mình đang làm một việc có ý nghĩa.”

Đó là cái Tết không sum họp nhưng lại là cái Tết đáng nhớ nhất trong cuộc đời quân ngũ của bác.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn