Bài viết

Đêm giấu thương binh

An Giang09/05/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nhà bà Ba nằm cuối xóm. Một đêm, du kích đưa thương binh về nhờ giấu. Bà Ba không ngần ngại, lập tức dọn gầm giường, trải rơm và chăn mỏng.

Khi địch vào làng lục soát, bà Ba vẫn ngồi bên bếp nấu khoai. Chúng hỏi: “Có ai lạ không?”
Bà đáp: “Nhà có mỗi mình tôi.”

Tên lính bước vào, nhìn quanh. Thương binh dưới gầm giường cố nín thở. Bà Ba bỗng giả vờ ho dữ dội, làm chúng khó chịu, vội đi ra.

Địch rút, bà Ba mới mở gầm giường, đưa nước cho thương binh. Anh nắm tay bà, nói: “Bà cứu con.” Bà chỉ đáp: “Cứ sống, rồi về với mẹ.”

Sau chiến tranh, thương binh ấy trở lại tìm bà Ba nhưng bà đã mất. Anh thắp nhang, cúi đầu thật lâu. Một người mẹ già đã cứu anh bằng sự bình tĩnh và lòng thương người. Trong ký ức anh, bếp khoai đêm ấy vẫn còn ấm mãi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn