Đêm giấu thương binh ở xóm Cả
Xóm Cả nằm nép dưới chân dãy Tam Đảo, chỉ có hơn chục nóc nhà lợp gianh, ban ngày im ắng, ban đêm chìm trong mùi khói bếp và sương núi. Thời chiến, nơi đây là điểm giấu thương binh trước khi chuyển lên trạm quân y rừng sâu.
Đêm ấy, mưa phùn rả rích. Ba thương binh được cáng về trong im lặng. Máu thấm ướt tấm chăn dù, nhỏ thành giọt trên lối đất. Bà Tám chủ nhà mở cửa không cần hỏi, chỉ khẽ gật đầu rồi kéo rèm che kín gian bếp.
Họ đặt thương binh xuống sàn đất, lót rơm khô. Một người bị mảnh bom găm ở đùi, người kia sốt cao mê man, người còn lại mất nhiều máu. Không thuốc mê, không băng gạc đủ, mọi thứ đều chắp vá từ vải xé và nước lá rừng đun sôi.
Bà Tám nấu nồi nước thuốc, Thu – cô y tá bản Mít – cắn răng gắp mảnh kim loại ra khỏi vết thương. Tiếng nghiến răng hòa với tiếng mưa đập trên mái gianh nghe như gõ nhịp của thời gian.
Gần sáng, chó sủa dồn dập. Có tin địch càn. Mọi người vội đưa thương binh xuống hầm bí mật sau bếp. Hầm nhỏ, chỉ vừa đủ ba người nằm co quắp. Bà Tám rải tro bếp lên miệng hầm, đặt nồi nước sôi lên trên để ngụy trang.
Địch vào, soi đèn pin, dẫm cả lên nắp hầm mà không hay biết. Khi chúng rút, bà Tám mới run lên vì sợ, nhưng vẫn bình tĩnh mở hầm gọi khẽ:
“Các con còn sống không?”
Ba đôi mắt mở ra trong bóng tối. Xóm Cả lại giữ trọn một bí mật của Tam Đảo.


