Đêm giữ cầu Sêrêpốk
Câu chuyện kể về một đêm chiến đấu ác liệt để bảo vệ cây cầu Sêrêpốk – tuyến đường huyết mạch nối liền Tây Nguyên với chiến trường miền Đông, nơi người lính trẻ đã đối mặt với bom đạn để giữ vững mạch máu giao thông.
Tôi là Trần Văn Hòa, sinh năm 1949. Năm 1968, tôi là lính bộ binh thuộc một đơn vị đóng ở Đắk Lắk. Nhiệm vụ của chúng tôi là bảo vệ cầu Sêrêpốk – cây cầu quan trọng bắc qua con sông cùng tên, nối liền Tây Nguyên với các tỉnh phía Đông.
Cầu Sêrêpốk lúc đó là mục tiêu đánh phá dữ dội của địch. Chúng muốn cắt đứt tuyến đường vận chuyển quân lương, vũ khí của ta. Vì vậy, ngày nào chúng cũng cho máy bay đến ném bom, bắn phá.
Tôi nhớ nhất là một đêm tháng 5 năm 1968. Trời tối đen, mưa rừng tầm tã. Đơn vị chúng tôi nhận được tin báo: địch sẽ ném bom vào cầu lúc rạng sáng.
Cả tiểu đội lập tức vào vị trí. Mỗi người một khẩu súng, một trái tim căng thẳng. Bên tai là tiếng mưa, tiếng nước sông cuồn cuộn chảy. Chúng tôi chờ đợi.
Khoảng 2 giờ sáng, tiếng máy bay gầm rú từ xa vọng lại. Từng tốp, từng tốp một lao đến. Bom rơi xuống mặt cầu, nước sông bắn lên trắng xóa. Đất đá văng khắp nơi.
Chúng tôi nổ súng. Đạn phòng không vút lên trời, tạo thành những chùm lửa đỏ. Một chiếc máy bay trúng đạn, bốc cháy và rơi xuống phía bên kia sông.
Bom vẫn rơi. Cầu rung chuyển dữ dội. Có lúc tôi nghĩ cây cầu sẽ sập. Nhưng rồi trời sáng dần, máy bay rút đi. Cầu vẫn đứng vững, chỉ bị hư hại một phần.
Khi ấy, ai cũng ướt sũng, mặt lấm lem bùn đất, nhưng không ai nói gì. Chúng tôi chỉ nhìn nhau, mỉm cười.
Giữ được cây cầu là giữ được sự sống cho hàng ngàn chiến sĩ và đồng bào.
Hơn 50 năm đã trôi qua. Tôi trở lại bên cầu Sêrêpốk, giờ đây đã được xây dựng kiên cố. Xe cộ qua lại tấp nập, cuộc sống ấm no.
Tôi đứng lặng một lúc, nhớ về đêm mưa bom năm ấy – nơi tuổi trẻ của tôi đã gửi lại một phần máu xương.



