Đêm Giữ Cầu Tre
Tháng Ba năm 1979, đơn vị tôi được lệnh giữ một cây cầu tre nhỏ bắc qua con suối biên giới. Cây cầu chỉ rộng đủ cho hai người đi song song, nhưng lại là con đường duy nhất dẫn vào một thung lũng phía sau – nơi có kho lương và trạm quân y dã chiến.
Chúng tôi hiểu rất rõ: nếu cây cầu mất, phía sau sẽ bị cô lập.
Buổi chiều hôm trước, trời đổ mưa rừng. Mưa rơi dày như tấm màn trắng, khiến con suối đục ngầu và chảy xiết. Nước va vào chân cầu nghe rầm rầm như trống dội.
Anh Hòa – tiểu đội trưởng – đứng chống tay lên lan can tre, nhìn dòng nước rồi nói:
“Cầu này yếu lắm. Nhưng đêm nay phải giữ bằng được.”
Cả tiểu đội chỉ có tám người. Chúng tôi chia nhau chốt dọc hai đầu cầu, đào vội những hố cá nhân bên bờ suối. Đất ướt dính đầy tay, lạnh buốt.
Tối xuống nhanh. Rừng núi chìm trong bóng tối đặc quánh, chỉ còn tiếng nước chảy và tiếng côn trùng.
Khoảng nửa đêm, con suối bỗng im lặng lạ thường. Tiếng nước vẫn chảy, nhưng cảm giác như rừng đang nín thở.
Anh Hòa thì thầm:
“Chuẩn bị.”
Tôi siết chặt khẩu súng. Tim đập mạnh đến mức tưởng như người bên cạnh cũng nghe thấy.
Rồi bóng người xuất hiện ở bờ bên kia.
Họ tiến xuống rất chậm, lợi dụng bóng tối và tiếng nước để che bước chân. Khi nhóm đầu tiên vừa đặt chân lên cầu, lệnh vang lên:
“Bắn!”
Ánh chớp lóe lên xé toạc màn đêm. Tiếng súng nổ dồn dập, dội vào vách núi rồi bật ngược trở lại. Cây cầu tre rung lên bần bật.
Con suối phía dưới cuộn nước đục ngầu. Mỗi lần đạn va vào mặt nước lại bắn tung những tia sáng nhỏ như đom đóm.
Trận đánh kéo dài hàng giờ.
Chúng tôi bắn đến khi nòng súng nóng rực, tay tê dại. Có lúc họ áp sát đến giữa cầu. Tôi nhớ rõ hình ảnh anh Hòa lao ra, kéo một đoạn tre đã chuẩn bị sẵn, đẩy rơi phần giữa cầu xuống dòng nước xiết.
Tiếng tre gãy vang lên khô khốc.
Một khoảng trống mở ra giữa cầu – chỉ còn hai đầu trơ trọi trong đêm.
Anh Hòa quay lại, thở dốc:
“Cầu còn, nhưng không ai qua được nữa.”
Chúng tôi tiếp tục bám trụ đến gần sáng. Khi trời hửng, bên kia suối chỉ còn lại sương mù và sự im lặng.
Ánh bình minh lên chậm rãi. Mặt trời đỏ nhạt như hòn than. Dòng suối vẫn chảy, cuốn trôi những mảnh tre gãy về hạ nguồn.
Cây cầu không còn nguyên vẹn, nhưng nhiệm vụ đã hoàn thành.
Chúng tôi ngồi tựa lưng vào nhau bên bờ suối, mệt đến mức không còn nói nổi. Một lúc sau, anh Hòa cười khẽ:
“Sau này hòa bình, chắc người ta sẽ xây cầu bê tông ở đây.”
Tôi nhìn khoảng trống giữa dòng nước và nghĩ: có lẽ đúng. Người ta sẽ qua lại bình thường, không ai biết từng có một đêm dài đến thế.
Nhiều năm sau, tôi quay lại nơi ấy. Đúng như anh Hòa nói, một cây cầu bê tông đã đứng vững bắc qua con suối.
Xe cộ qua lại, trẻ con đạp xe cười nói.
Tôi đứng trên cầu rất lâu. Dưới chân, dòng nước vẫn chảy như năm nào. Chỉ khác là không còn tiếng súng, không còn đêm tối đặc quánh.
Nhưng trong ký ức tôi, cây cầu tre nhỏ ấy vẫn còn nguyên – rung lên trong đêm dài, giữa tiếng nước và tiếng tim người lính trẻ.


