Cựu Thanh niên xung phong

Đêm giữ cầu tre ở An Phước

Câu chuyện kể về một đêm lực lượng dân quân và người dân xã An Phước bí mật bảo vệ cây cầu tre dẫn vào căn cứ cách mạng giữa thời chiến tranh ác liệt. Nhờ sự gan dạ và đoàn kết của quân dân địa phương, nhiều cán bộ và thương binh đã vượt qua vòng vây an toàn.

Đồng Tháp13/05/2026Nguyễn Thị Nhi Huyền (Xã An Phước)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Khoảng năm 1972, vùng An Phước còn nhiều đồng cỏ năng, kênh rạch chằng chịt. Trong kháng chiến chống Mỹ, nơi đây là tuyến đường liên lạc quan trọng của lực lượng cách mạng vùng biên giới.

Ông Nguyễn Văn Lành khi ấy mới hơn hai mươi tuổi, tham gia đội dân quân địa phương. Ban ngày ông làm ruộng, ban đêm cùng bà con canh gác, đưa cán bộ qua các tuyến rạch nhỏ.

Ở phía sau cánh đồng gần bìa tràm có một cây cầu tre hẹp do người dân bí mật dựng lên. Cây cầu này là lối đi an toàn để bộ đội và thương binh di chuyển vào căn cứ.

Một đêm cuối mùa mưa, đơn vị nhận tin địch chuẩn bị tổ chức càn quét lớn vào khu vực.

Nếu cây cầu bị phát hiện, toàn bộ tuyến liên lạc sẽ bị cắt đứt.

Đêm hôm ấy trời tối đen, mưa phùn kéo dài. Ông Lành cùng vài người dân được giao nhiệm vụ ém quân gần cây cầu để cảnh giới.

Khoảng nửa đêm, tiếng xuồng máy của địch bắt đầu vang lên từ ngoài kênh lớn. Ánh đèn pin lia liên tục trên mặt nước.

Biết tình hình nguy cấp, bà con lập tức dùng nhánh cây và cỏ năng phủ kín lối vào cây cầu tre. Một số người giả vờ đi đặt lợp bắt cá để đánh lạc hướng quân địch.

Trong lúc đó, một tổ thương binh đang từ ngoài đồng tiến vào.

Ông Lành kể rằng lúc ấy ai cũng hồi hộp vì chỉ cần một tiếng động mạnh là có thể bị phát hiện.

Khi xuồng địch đến gần, bà con cố tình tạo tiếng vịt chạy và tiếng chèo xuồng ở hướng khác. Toán lính liền đổi hướng truy đuổi mà không phát hiện cây cầu tre nằm khuất sau đám cỏ rậm.

Nhờ vậy, tổ thương binh đã vượt qua cây cầu an toàn để vào căn cứ phía trong đồng tràm.

Đến gần sáng, khi tình hình yên hơn, mọi người mới thở phào nhẹ nhõm.

Ông Lành xúc động nhớ lại:

“Hồi đó bà con ở An Phước ai cũng một lòng theo cách mạng. Không ai nghĩ cho riêng mình, chỉ mong giữ được cán bộ, giữ được quê hương.”

Sau ngày đất nước thống nhất, cây cầu tre năm xưa không còn nữa. Nhưng với những người từng sống qua thời chiến, ký ức về đêm giữ cầu giữa mùa bom đạn vẫn mãi là một phần không thể quên của quê hương An Phước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn