ĐÊM GIỮ CHỐT KHÔNG NGỦ
Có những đêm ở Vị Xuyên, pháo địch dội xuống liên tục không dứt. Đất đá rung chuyển, ánh lửa bùng lên từng đợt trong bóng tối.
Trong một đêm như vậy, ông Phạm Duy Lộc cùng đồng đội phải thay nhau bám sát trận địa, không ai được phép rời vị trí. Mỗi tiếng nổ vang lên là một lần tim siết lại, nhưng không một ai lùi bước.
Đến khi trời gần sáng, trận địa vẫn được giữ vững. Người lính trẻ năm nào đứng lặng nhìn lên bầu trời xám, hiểu rằng mình và đồng đội đã giữ trọn lời thề: “Còn người, còn chốt.”


