ĐÊM GIỮ CHỐT TRÊN CÁNH ĐỒNG CHẾT
Trong những năm làm nhiệm vụ quốc tế tại Campuchia, bác Lê Ngọc Hùng từng trải qua một đêm giữ chốt không thể nào quên trên vùng đất hoang hóa, nơi cái chết luôn rình rập. Đó là trận đánh không lớn về quy mô, nhưng vô cùng khốc liệt về tinh thần. Giữa bóng tối, đói khát và hiểm nguy, tình đồng đội đã trở thành thứ ánh sáng duy nhất soi đường cho người lính. Với bác, đó là ký ức đau đáu suốt cả cuộc đời.
Năm 1981, bác Lê Ngọc Hùng cùng đơn vị thuộc Trung đoàn 18, Sư đoàn 325, Quân đoàn 2 được giao nhiệm vụ chốt giữ một khu vực chiến lược gần cánh đồng Choeung Ek, ngoại ô Phnom Penh, nơi tàn quân Pol Pot thường xuyên tập kích ban đêm. Đó là vùng đất chết, cỏ cháy khô, mìn sót lại sau chiến tranh rải rác khắp nơi.
Bác kể, hôm ấy trời tối sầm từ rất sớm. Gió thổi hun hút, mang theo mùi ẩm mốc của đất và khét lẹt của thuốc súng cũ.
“Chúng tôi chỉ có một khẩu súng máy, vài băng đạn và niềm tin là phải giữ bằng được vị trí này,” bác nói, giọng trầm xuống.
Trong vai trò Chính trị viên trung đội, bác Hùng vừa chỉ huy, vừa động viên từng chiến sĩ. Khi địch bất ngờ nổ súng, cả chốt rung chuyển. Một chiến sĩ trẻ lần đầu ra trận run bần bật. Bác nhớ lại:
“Tôi nắm chặt tay cậu ấy, nói nhỏ: Bình tĩnh, còn tôi ở đây.”
Trận đánh kéo dài suốt nhiều giờ. Đạn pháo làm đất tung lên như mưa. Đến gần sáng, đơn vị bác giữ được chốt nhưng phải trả giá bằng thương vong. Một đồng đội bị trúng đạn, hy sinh ngay trên tay bác.
“Nó chỉ kịp nói: Anh Hùng ơi, em lạnh quá… rồi đi,” bác nghẹn lời.
Sau trận ấy, bác cùng anh em chôn cất đồng đội ngay trên cánh đồng hoang. Không bia mộ, chỉ có một cành cây khô cắm xuống làm dấu.
“Chúng tôi đứng nghiêm chào nó, giữa trời đất mênh mông,” bác kể.
Chính chiến dịch ấy, bác được đơn vị đề nghị khen thưởng vì tinh thần dũng cảm, giữ vững trận địa trong điều kiện đặc biệt khó khăn. Nhưng với bác, phần thưởng lớn nhất là sự sống của những người còn lại và ký ức không bao giờ được phép quên.


