ĐÊM GIỮ ĐƯỜNG DÂY CUỐI CÙNG
Một đêm khắc phục sự cố đường dây thông tin trong điều kiện nguy hiểm, thể hiện sự gan dạ, bình tĩnh và tinh thần trách nhiệm của người lính thông tin giữa chiến trường ác liệt.
Trong ký ức của bác Phạm Văn Đức, có những đêm chiến trường không thể nào quên. Đó không chỉ là những đêm dài giữa rừng sâu, mà còn là những thời khắc căng thẳng đến nghẹt thở, nơi từng quyết định nhỏ đều có thể ảnh hưởng đến toàn bộ hệ thống chỉ huy.
Một trong những ký ức sâu sắc nhất là “đêm giữ đường dây cuối cùng”.
Hôm đó, sau nhiều ngày chiến dịch liên tục, đơn vị nhận được thông báo khẩn: đường dây liên lạc chính bị gián đoạn tại một đoạn rừng sâu. Toàn bộ hệ thống thông tin có nguy cơ bị tê liệt nếu không khắc phục kịp thời.
Không chần chừ, tổ thông tin của bác Đức được lệnh xuất phát ngay trong đêm.
Trời tối đen như mực. Không trăng, không sao. Chỉ có tiếng gió rừng và những bước chân vội vã nhưng thận trọng trên nền đất ẩm.
Mỗi người mang theo dụng cụ sửa chữa, cuộn dây dự phòng và đèn pin được che ánh sáng cẩn thận để tránh bị phát hiện.
Địa điểm sự cố nằm sâu trong rừng, nơi địa hình dốc và nhiều cây lớn đổ ngang đường. Càng tiến gần, không khí càng trở nên căng thẳng.
Bác Đức nhớ rõ cảm giác lúc ấy: vừa lo lắng, vừa quyết tâm. Ai cũng hiểu rằng nhiệm vụ này không được phép thất bại.
Khi đến nơi, họ nhanh chóng xác định vị trí đường dây bị đứt. Dây thông tin nằm vắt qua một thân cây lớn đã bị gãy do bom đạn hoặc mưa gió.
Công việc sửa chữa bắt đầu ngay lập tức.
Một người cảnh giới.
Một người chuẩn bị dụng cụ.
Một người nối lại dây.
Bác Đức trực tiếp tham gia nối lại đoạn dây chính.
Tay run nhẹ không phải vì sợ, mà vì áp lực thời gian và tình huống xung quanh.
Trong lúc làm việc, từ xa vang lên vài tiếng nổ trầm. Cả tổ lập tức dừng lại trong giây lát để lắng nghe tình hình. Nhưng sau đó, họ nhanh chóng tiếp tục công việc.
Không ai nói nhiều.
Chỉ có sự phối hợp im lặng nhưng chặt chẽ.
Thời gian trôi qua chậm chạp.
Mỗi thao tác đều phải chính xác tuyệt đối.
Một sợi dây nhỏ nhưng mang trên mình cả hệ thống thông tin của đơn vị.
Sau nhiều nỗ lực, đoạn dây cuối cùng cũng được nối lại.
Bác Đức kiểm tra lại toàn bộ kết nối.
Một tín hiệu thử được gửi đi.
Vài giây sau, máy thông tin phản hồi ổn định.
Tín hiệu đã thông.
Khoảnh khắc ấy, cả tổ gần như thở phào nhẹ nhõm.
Không có tiếng reo hò lớn, không có sự ồn ào.
Chỉ là những cái gật đầu nhẹ và ánh mắt hiểu nhau.
Bởi ai cũng biết, trong chiến trường, có những thành công phải giữ trong im lặng.
Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, họ nhanh chóng rút khỏi khu vực, quay trở lại đơn vị trong đêm tối.
Con đường trở về vẫn đầy nguy hiểm, nhưng tinh thần của mọi người đã nhẹ đi phần nào.
Bác Đức nhớ lại, đó là một trong những đêm mà bản thân cảm nhận rõ nhất giá trị của công việc mình đang làm.
Không phải trực tiếp chiến đấu, nhưng mỗi đường dây được giữ thông chính là một phần quan trọng của chiến thắng.
Sau này, khi chiến tranh đã lùi xa, bác vẫn luôn coi “đêm giữ đường dây cuối cùng” là một ký ức đặc biệt.
Không phải vì sự nguy hiểm, mà vì nó thể hiện rõ nhất tinh thần của người lính thông tin: âm thầm, kiên trì và tuyệt đối trách nhiệm.
Bác thường nói:
“Có những trận đánh không cần súng nổ, nhưng vẫn quyết định cả một chiến dịch. Đó là khi đường dây được giữ thông giữa rừng sâu.”
Và ký ức ấy vẫn mãi là một phần không thể phai mờ trong hành trình “thời hoa lửa” của người lính Phạm Văn Đức.



