Cựu chiến binh

ĐÊM GIỮ ĐƯỜNG GIỮA MƯA BOM

Trên những tuyến đường Trường Sơn năm ấy, có những đêm dài không trăng sao, chỉ còn tiếng bom đạn và ánh sáng chớp nhoáng của chiến tranh. Giữa hoàn cảnh khốc liệt ấy, những người nữ thanh niên xung phong vẫn bám trụ, giữ từng đoạn đường thông suốt cho đoàn xe ra tiền tuyến.

Thanh Hóa30/05/2026Trương Thị Hà (Đoàn xã Hoằng Thanh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngày hôm ấy, Lê Thị Mai cùng tổ công tác đang khẩn trương san lấp một đoạn đường vừa bị bom đánh phá. Con đường vốn đã hẹp nay lại bị khoét sâu thành hố lớn, đất đá ngổn ngang, xe cộ không thể di chuyển.

Mọi người chia nhau làm việc. Người xúc đất, người khiêng đá, người dọn cây đổ. Mồ hôi hòa lẫn bùn đất, khuôn mặt ai cũng lấm lem nhưng ánh mắt vẫn đầy quyết tâm. Họ biết rằng chỉ cần chậm một chút, cả tuyến vận tải phía sau sẽ bị gián đoạn.

Bất ngờ, tiếng còi báo động vang lên xé toang không gian yên tĩnh. Trên bầu trời, tiếng máy bay địch gầm rú ngày càng rõ. Không ai kịp dừng lại hoàn toàn công việc, chỉ vội vàng tìm chỗ ẩn nấp tạm thời bên vệ đường, dưới những mô đất và tán cây rừng.

Những tiếng nổ lớn vang lên liên tiếp. Đất đá rung chuyển, khói bụi bốc lên mù mịt. Lê Thị Mai nằm ép sát xuống đất, tim đập mạnh, nhưng ánh mắt vẫn hướng về phía con đường đang làm dở.

Khi tiếng bom tạm lắng, mọi người lập tức quay lại hiện trường. Một số đoạn đường vừa làm xong lại bị phá hủy thêm. Không ai nói lời nào, chỉ có sự lặng im nặng nề trong vài giây, rồi tất cả lại bắt đầu lại từ đầu.

Chính trong khoảnh khắc ấy, một đồng đội của Mai bị đất đá vùi lấp một phần khi đang di chuyển vật liệu. Không chần chừ, cô cùng hai người khác lao đến kéo người bạn ra khỏi khu vực nguy hiểm. Từng giây trôi qua đều căng thẳng như lưỡi dao treo trên đầu.

May mắn, người đồng đội được cứu kịp thời, chỉ bị thương nhẹ. Nhưng khoảnh khắc sinh tử ấy khiến tất cả lặng đi. Không phải vì sợ hãi, mà vì họ hiểu rõ hơn bao giờ hết giá trị của từng mạng sống giữa chiến tranh.

Sau sự việc, không ai nghỉ lâu hơn vài phút. Công việc lại tiếp tục, như một mệnh lệnh không lời. Con đường vẫn phải thông, dù phía trước còn bao nhiêu hiểm nguy.

Đêm xuống, Lê Thị Mai ngồi lặng bên vệ đường. Ánh mắt cô nhìn về phía xa, nơi những ánh đèn xe vận tải đang lặng lẽ di chuyển qua đoạn đường vừa được khôi phục. Trong lòng cô dâng lên một cảm giác vừa mệt mỏi, vừa tự hào.

Cô hiểu rằng, giữa lưỡi dao của bầu trời chiến tranh, điều giữ họ đứng vững không phải là sức mạnh thể chất, mà là niềm tin rằng mỗi mét đường thông suốt đều góp phần vào ngày mai hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
ĐÊM GIỮ ĐƯỜNG GIỮA MƯA BOM | Câu chuyện thời hoa lửa