ĐÊM GIỮ ĐƯỜNG TRONG VÙNG RỪNG CÓ TIẾNG LẠ
Một đêm trực giữ tuyến đường vừa mở trong rừng sâu Trường Sơn, khi xuất hiện những dấu hiệu âm thanh lạ khiến tổ công binh phải tăng cường cảnh giác và tạm dừng mọi hoạt động để kiểm tra an toàn.
Đêm Trường Sơn thường không bao giờ hoàn toàn yên tĩnh.
Nhưng có những đêm, sự im lặng lại trở nên bất thường đến mức khiến người lính phải cảnh giác hơn bình thường.
Sau nhiều ngày mở đường liên tục, tổ công binh của Lê Văn Phúc được phân công giữ tuyến vừa hoàn thành để đảm bảo an toàn cho đoàn vận tải phía sau.
Công việc lúc này không còn là dò tìm từng mét đất, mà là giữ vững khu vực đã mở.
Tuy nhiên, trong chiến tranh, không có gì là hoàn toàn ổn định.
Khoảng nửa đêm, khi cả đội đang thay phiên nghỉ ngắn, Phúc nhận thấy một số âm thanh lạ từ phía rừng sâu.
Không rõ ràng.
Không liên tục.
Nhưng đủ để khiến anh lập tức cảnh giác.
Anh ra hiệu cho cả tổ giữ im lặng.
Mọi người nhanh chóng trở lại vị trí.
Không ai hỏi thêm.
Không ai di chuyển thừa.
Chỉ có sự im lặng bao trùm toàn bộ khu vực.
Phúc lắng nghe rất kỹ.
Tiếng rừng vẫn có: tiếng côn trùng, tiếng lá khô, tiếng gió nhẹ.
Nhưng xen giữa đó là những âm thanh không thể xác định ngay.
Anh không vội kết luận.
Vì trong rừng Trường Sơn, mọi sự chủ quan đều có thể trả giá rất đắt.
Tổ công binh phân tán nhẹ theo vị trí quan sát.
Mỗi người giữ một hướng.
Thời gian trôi rất chậm.
Không ai bật đèn.
Không ai nói chuyện.
Chỉ có nhịp thở và sự tập trung cao độ.
Sau một thời gian theo dõi, âm thanh lạ dần biến mất.
Không có dấu hiệu tiến gần.
Không có biến động thêm.
Phúc vẫn giữ nguyên trạng thái cảnh giác thêm một lúc nữa trước khi cho phép hạ mức báo động.
Nhưng cả đội không ngủ lại ngay.
Vì kinh nghiệm chiến trường dạy họ rằng: nguy hiểm đôi khi không đến ngay lập tức.
Đến gần sáng, khu rừng bắt đầu có ánh sáng yếu xuyên qua tán cây.
Sương đêm vẫn còn dày.
Không khí lạnh và ẩm.
Phúc ngồi tựa vào gốc cây, mắt vẫn quan sát tuyến đường vừa mở.
Một đồng đội trẻ khẽ hỏi:
“Đêm nào cũng như thế này hả anh?”
Phúc không trả lời ngay.
Rồi anh nói chậm:
“Không đêm nào giống đêm nào. Nhưng đêm nào cũng phải tỉnh.”
Câu nói ngắn gọn nhưng đủ để phản ánh cuộc sống của người lính công binh giữa chiến tranh.
Khi ánh sáng ban ngày dần rõ hơn, tổ công binh tiếp tục nhiệm vụ.
Con đường phía trước vẫn còn dài.
Và mỗi đêm như thế chỉ là một phần nhỏ trong hành trình mở lối giữa rừng sâu Trường Sơn.



