ĐÊM GIỮ ĐƯỜNG TRƯỜNG SƠN
Một đêm cuối năm 1971, trời tối đặc, mưa lâm thâm. Đoàn xe vận tải từ hậu phương chuẩn bị vượt qua đoạn đường trọng điểm – nơi máy bay Mỹ thường xuyên đánh phá. Nguyễn Hữu Thanh cùng tổ trinh sát được giao nhiệm vụ bảo vệ và dẫn đường.
Không ánh đèn, không tiếng động lớn. Mỗi chiếc xe chỉ là một bóng đen trườn chậm trên con đường đất đỏ. Thanh đi trước, tai áp sát rừng, mắt dán vào từng chuyển động nhỏ. Chỉ cần một dấu hiệu bất thường – tiếng cành gãy, ánh lửa lạ – cả đoàn xe phải dừng ngay.
Khoảng nửa đêm, tiếng máy bay trinh sát gầm lên. Pháo sáng rơi xuống, trắng lóa cả một vùng rừng. Thanh lập tức phát tín hiệu cho đoàn xe tắt máy, kéo bạt ngụy trang, lùi sát vào rìa rừng. Anh và đồng đội nằm ép mình xuống đất, tim đập thình thịch, chờ bom.
Bom nổ. Đất đá văng lên rào rào. Một hố bom mới xuất hiện ngay sát tuyến đường. Nếu đoàn xe đi chậm thêm vài phút, có thể đã nằm trọn trong tâm điểm đánh phá.
Sau đợt oanh kích, trời lại tối. Không ai nói một lời. Thanh đứng dậy trước tiên, lặng lẽ kiểm tra đoạn đường bị sạt, rồi ra hiệu cho xe tiếp tục di chuyển. Đoàn xe an toàn vượt qua trọng điểm, mang theo lương thực, vũ khí kịp thời cho mặt trận phía trước.
Khi chiếc xe cuối cùng khuất hẳn, Thanh mới ngồi xuống bên gốc cây, lưng áo ướt đẫm mồ hôi và mưa. Anh rút trong túi ra nắm cơm vắt còn dở, ăn trong im lặng. Với anh, giữ cho con đường thông suốt chính là giữ mạch máu của chiến trường.



