Cựu chiến binh

Đêm giữ kho gạo giữa rừng sâu

Giữa chiến trường Trường Sơn, có những trận đánh không có tiếng súng mà vẫn căng thẳng đến nghẹt thở. Một đêm mưa rừng năm 1971, bác Lê Thị Khoa cùng tổ hậu cần được giao nhiệm vụ bảo vệ kho gạo dã chiến – nguồn sống của cả đơn vị. Bom địch rải quanh khu vực, rừng rung lên từng chập. Đó là đêm bác hiểu rõ thế nào là “giữ hậu phương cũng là giữ tiền tuyến”.

Thanh Hóa24/12/2025Lê Thị Lan (CHI ĐOÀN TRƯỜNG MẦM NON HOẰNG ĐẠO)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong ký ức bác Khoa, kho gạo không chỉ là những bao lương thực xếp dưới tán cây rừng. Đó là mồ hôi của hậu phương, là sự sống của hàng trăm con người đang chiến đấu phía trước.

“Đêm ấy mưa to lắm,” bác kể, “nước chảy thành dòng dưới chân hầm. Chúng tôi chỉ có mấy chị em với hai anh bảo vệ kho.”

Kho gạo của Đơn vị Hậu cần Trung đoàn 1713, Quân khu Trị – Thiên được ngụy trang kỹ giữa rừng già phía Tây Trường Sơn. Nhưng máy bay trinh sát địch vẫn phát hiện dấu vết. Từ chập tối, tiếng động cơ gầm rú quần thảo trên đầu.

Bác và đồng đội được lệnh không rời vị trí, dù bom có nổ gần. Nếu kho trúng bom, không chỉ gạo mất mà cả tuyến vận tải phía trước sẽ đói.

“Lúc bom nổ, tôi chỉ nghĩ một điều: nếu chết thì cũng phải chết ở đây,” bác nói chậm rãi.

Bom rơi cách kho chưa đầy trăm mét. Đất đá bắn tung, cây rừng gãy đổ. Trong ánh chớp bom, bác cùng chị em lao ra kiểm tra từng bao gạo, phủ lại bạt, gia cố hầm. Tay run, tim đập loạn, nhưng không ai bỏ vị trí.

Có lúc, một chị trong tổ bật khóc vì sợ. Bác Khoa nắm tay chị, thì thầm:
“Cố lên, gạo còn thì bộ đội còn.”

Gần sáng, máy bay địch rút đi. Kho gạo vẫn nguyên vẹn. Cả tổ ngồi bệt xuống đất, ướt sũng, kiệt sức. Không ai nói câu nào, nhưng trong lòng đều hiểu: họ vừa giữ được mạch sống cho cả đơn vị.

“Sau này nghĩ lại,” bác nói, “tôi thấy đêm đó còn căng hơn cả lúc cáng thương binh. Vì mình biết, chỉ cần sơ sẩy một chút thôi, hậu quả rất lớn.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn