ĐÊM GIỮ TUYẾN GIỮA RỪNG SÂU
Ký ức về một đêm bác Vũ Văn Lập cùng đồng đội trực bảo vệ tuyến đường vừa mở trong rừng sâu, luôn trong trạng thái sẵn sàng trước nguy cơ sạt lở và phá hoại.
Thời gian trôi qua thật nhanh.
Từ những năm tháng chiến tranh đầy gian khổ đến nay đã là mấy chục năm.
Mái tóc của bác Vũ Văn Lập đã bạc trắng.
Những bước chân không còn nhanh nhẹn như thuở còn trẻ.
Nhưng mỗi khi nhắc đến đêm giữ tuyến, ánh mắt bác vẫn ánh lên sự cảnh giác như ngày nào.
Có những ký ức theo con người suốt cả cuộc đời.
Đối với bác Lập, đêm hôm ấy là ký ức không thể nào quên.
Đêm rừng rất yên tĩnh.
Chỉ có tiếng gió và tiếng côn trùng.
Tuyến đường vừa mở chưa ổn định.
Cần người trực để theo dõi.
Bác Lập cùng đồng đội thay phiên nhau canh giữ.
Không ai được rời vị trí lâu.
Thỉnh thoảng, bác đi dọc tuyến đường.
Kiểm tra đất đá, cây cối và các điểm yếu.
Có lúc phải dừng lại rất lâu trong bóng tối.
Chỉ để lắng nghe âm thanh của rừng.
Mỗi dấu hiệu bất thường đều được ghi nhớ kỹ.
Không được phép chủ quan.
Đến gần sáng, sương rừng bắt đầu dày lên.
Không khí lạnh nhưng yên bình hơn.
Tuyến đường vẫn an toàn sau một đêm dài.
Không xảy ra sự cố lớn.
Bác Lập đứng lặng nhìn con đường trong ánh sáng sớm.
Hiểu rằng giữ đường cũng quan trọng như mở đường.
Nhiều năm sau, bác thường nói:
“Có những con đường không chỉ cần người mở, mà còn cần người giữ.”
Và ký ức về đêm giữ tuyến giữa rừng sâu vẫn mãi là một phần không thể nào quên trong cuộc đời người lính công binh Vũ Văn Lập.


