Cựu chiến binh

ĐÊM GIỮA ĐẠI NGÀN

Trong những năm tháng chiến đấu tại Tây Nguyên, bác Trần Văn Hùng cùng đồng đội trải qua nhiều đêm hành quân và phục kích giữa đại ngàn đầy hiểm nguy. Những cơn mưa rừng, những trận sốt rét và cả nỗi nhớ quê hương luôn đeo bám người lính trẻ nơi chiến trường xa. Chính trong gian khổ ấy, tình đồng đội và ý chí người lính càng trở nên bền chặt hơn bao giờ hết.

Thanh Hóa22/05/2026Cao Văn Việt (Đoàn xã Hoằng Hoá)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mỗi khi kể về chiến trường Tây Nguyên, bác Trần Văn Hùng thường nhắc nhiều nhất đến những đêm giữa đại ngàn. Với bác, đó là khoảng thời gian vừa đáng sợ, vừa thiêng liêng, bởi nơi ấy đã chứng kiến biết bao gian khổ, hy sinh và tình cảm sâu nặng của những người lính trẻ tuổi đôi mươi.

Bác kể rằng sau thời gian huấn luyện, đơn vị của bác được điều động vào Tây Nguyên làm nhiệm vụ chiến đấu và bảo vệ các tuyến hành quân chiến lược. Những ngày đầu đặt chân đến vùng đất đỏ bazan, ai cũng ngỡ ngàng trước núi rừng bạt ngàn.

“Rừng ở đó rộng lắm,” bác kể chậm rãi.
“Ban ngày nhìn đã thấy hun hút, đêm xuống càng lạnh người.”

Người viết hình dung đoàn quân lặng lẽ nối hàng đi giữa rừng sâu, xung quanh chỉ có tiếng côn trùng và tiếng gió rít qua những tán cây cao vút. Những người lính trẻ năm ấy hành quân gần như liên tục. Ban ngày trú ẩn, ban đêm di chuyển để tránh bị phát hiện.

Có những hôm đơn vị đi bộ suốt nhiều giờ liền qua những con dốc dựng đứng. Ba lô, súng đạn, lương thực đè nặng trên vai khiến ai cũng mỏi nhừ.

“Chân phồng rộp hết,” bác cười nhẹ.
“Nhưng không ai dám than.”

Điều khiến bác nhớ nhất là những cơn mưa rừng Tây Nguyên. Mưa đến bất ngờ và dai dẳng. Có đêm mưa xối xả suốt nhiều giờ khiến cả đơn vị ướt lạnh. Quần áo không khô nổi, chăn màn cũng sũng nước.

“Đêm nằm võng lạnh run người,” bác kể.
“Có khi vừa chợp mắt lại phải bật dậy vì báo động.”

Người viết cảm nhận rõ sự khắc nghiệt của chiến trường qua từng lời kể. Cuộc sống người lính không chỉ đối diện bom đạn mà còn phải chống chọi với thiên nhiên khắc nghiệt từng ngày.

Trong một lần hành quân xuyên rừng, đơn vị của bác bất ngờ gặp mưa lớn kéo dài nhiều ngày. Đường rừng lầy lội đến mức mỗi bước chân đều nặng trĩu bùn đất. Có đoạn suối nước dâng cao, anh em phải nắm tay nhau mới vượt qua được.

“Lúc ấy ai cũng mệt lả,” bác nhớ lại.
“Nhưng vẫn phải cố giữ đội hình.”

Giữa gian khổ ấy, tình đồng đội trở thành điểm tựa lớn nhất của những người lính.

Bác kể về một đồng chí quê Hà Nam cùng tiểu đội. Người ấy nhỏ con nhưng rất nhanh nhẹn và luôn sẵn sàng giúp đỡ mọi người. Có lần bác Hùng bị sốt rét giữa lúc hành quân, người run lên bần bật, bước không nổi.

“Cậu ấy giành mang giúp tôi cả ba lô,” bác xúc động nói.
“Ở chiến trường, thương nhau như anh em ruột.”

Người viết lặng đi khi nghe bác kể. Chiến tranh có thể khốc liệt, nhưng chính trong hoàn cảnh ấy, tình người lại hiện lên rõ nhất.

Những đêm phục kích trong rừng là ký ức mà bác không thể quên. Đơn vị phải ngồi im hàng giờ trong bóng tối, tuyệt đối không được gây tiếng động. Chỉ cần sơ suất nhỏ là nguy hiểm đến cả đơn vị.

“Có lúc căng thẳng đến mức nghe rõ tiếng tim mình đập,” bác kể.

Xung quanh là bóng tối đặc quánh của rừng già. Tiếng côn trùng, tiếng lá cây rung nhẹ trong gió cũng khiến người lính phải cảnh giác. Ai cũng hiểu rằng sự sống và cái chết đôi khi chỉ cách nhau một khoảnh khắc.

Có một đêm khiến bác nhớ suốt cuộc đời.

Hôm ấy, đơn vị đang làm nhiệm vụ gần một khu rừng giáp tuyến hành quân quan trọng. Mưa nhỏ kéo dài khiến không khí lạnh buốt. Cả tiểu đội ngồi im trong công sự suốt nhiều giờ.

Đến gần sáng, một đồng đội trẻ bất ngờ lên cơn sốt rét nặng. Người run lẩy bẩy, môi tím tái nhưng vẫn cố cắn răng chịu đựng để không ảnh hưởng nhiệm vụ.

“Nhìn cậu ấy mà thương lắm,” bác kể, giọng chùng xuống.
“Tuổi còn rất trẻ.”

Khi hoàn thành nhiệm vụ trở về nơi trú quân, anh em thay nhau chăm sóc đồng đội bị bệnh. Người nấu nước, người nhường phần thuốc ít ỏi còn lại.

“Chiến tranh thiếu đủ thứ,” bác nói.
“Nhưng tình cảm thì không thiếu.”

Người viết hiểu rằng chính sự sẻ chia ấy đã giúp những người lính vượt qua được những tháng ngày khắc nghiệt nhất.

Không chỉ đối mặt với bom đạn và bệnh tật, người lính còn phải chịu đựng nỗi nhớ nhà da diết.

Bác kể rằng mỗi lần nhận được thư từ quê gửi vào, cả tiểu đội chuyền tay nhau đọc đi đọc lại. Có người vừa đọc thư vừa khóc vì nhớ cha mẹ.

“Tôi nhớ nhất là thư mẹ,” bác nói nhỏ.
“Mẹ chỉ viết ở nhà vẫn khỏe, cố gắng giữ gìn sức khỏe mà tôi đọc mấy lần vẫn thấy nghẹn.”

Trong balô của bác ngày ấy luôn giữ một chiếc khăn tay mẹ đưa trước lúc lên đường. Dù cũ sờn theo năm tháng, bác vẫn coi đó là vật quý giá nhất.

Người viết nhìn đôi bàn tay đã chai sần của bác mà hình dung người lính trẻ năm xưa giữa rừng sâu, những đêm lặng lẽ nhớ về quê biển Hoằng Tiến với tiếng sóng thân thuộc.

Sau nhiều năm chiến đấu và công tác, bác Trần Văn Hùng trưởng thành hơn rất nhiều. Từ một chiến sĩ trẻ, bác được cấp trên tin tưởng giao nhiệm vụ Tiểu đội phó.

“Quân đội dạy tôi biết sống có trách nhiệm,” bác nói.

Năm 1981, bác xuất ngũ trở về quê hương. Nhưng những đêm giữa đại ngàn Tây Nguyên vẫn còn nguyên trong ký ức. Đó là tiếng mưa rừng xối xả, là ánh mắt đồng đội trong đêm tối, là những bước chân hành quân không ngừng nghỉ và cả những người mãi mãi không trở về.

Đến bây giờ, mỗi lần gặp lại đồng đội cũ, bác vẫn nhắc về những năm tháng ấy với niềm xúc động sâu sắc.

Bác nhìn xa ra phía biển quê hương rồi chậm rãi nói:

“Chiến tranh đã qua lâu rồi, nhưng tình đồng đội và ký ức một thời lính trận thì cả đời không quên được.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn