ĐÊM GIỮA TRẬN SỐT RỪNG VÀ SỰ CHĂM SÓC CỦA ĐỒNG ĐỘI
Trong một đợt hành quân kéo dài giữa năm 1972, đơn vị của Lê Văn Tường phải dừng lại tại một khu rừng rậm để củng cố lực lượng sau nhiều ngày di chuyển liên tục.
Thời tiết ẩm thấp, mưa nắng thất thường khiến sức khỏe của nhiều chiến sĩ bị ảnh hưởng.
Một buổi tối, sau ca trực, Lê Văn Tường bắt đầu có dấu hiệu sốt cao.
Ban đầu chỉ là cảm giác ớn lạnh.
Sau đó cơn sốt tăng nhanh, kèm theo mệt mỏi và đau đầu.
Đồng đội phát hiện và lập tức báo cán bộ trực ban.
Ông được đưa vào vị trí nghỉ riêng, được giữ ấm bằng áo khoác và tăng võng.
Trong điều kiện dã chiến, mọi thứ đều rất đơn giản.
Chỉ có nước ấm, khăn ướt và sự chăm sóc của đồng đội.
Một người thay nhau trực bên cạnh, liên tục kiểm tra tình trạng sức khỏe của ông.
Có người lấy nước suối đun sôi mang đến.
Có người dùng lá rừng theo kinh nghiệm dân gian để hạ sốt tạm thời.
Trong cơn mê man, Lê Văn Tường vẫn nghe loáng thoáng tiếng gọi và tiếng bước chân của đồng đội xung quanh.
Không gian rừng đêm yên tĩnh nhưng không hề lạnh lẽo.
Bởi bên cạnh ông luôn có những bàn tay hỗ trợ, chăm sóc.
Đến gần sáng, cơn sốt bắt đầu giảm dần.
Ông tỉnh lại trong sự nhẹ nhõm của mọi người.
Một đồng đội khẽ nói:
– Đỡ hơn chưa? Cố gắng nghỉ thêm nhé.
Ông gật đầu, không nói được nhiều.
Nhưng trong lòng vô cùng xúc động.
Sau khi sức khỏe ổn định hơn, ông lại tiếp tục cùng đơn vị tham gia hành quân.
Không ai nhắc lại nhiều về đêm sốt rừng, nhưng sự quan tâm ấy đã trở thành ký ức khó quên.
Nhiều năm sau, khi nhớ lại, ông Lê Văn Tường vẫn coi đêm vượt qua cơn sốt rừng năm 1972 là một trong những kỷ niệm sâu sắc nhất.
Không chỉ vì sự khắc nghiệt của hoàn cảnh, mà vì tình đồng đội đã giúp ông vượt qua ranh giới của mệt mỏi và bệnh tật.
Đó là một minh chứng rõ ràng cho sức mạnh của tình người trong thời hoa lửa – nơi mỗi người lính không bao giờ đơn độc trên hành trình của mình.



