Đêm gói bánh bằng lá rừng đón Tết Trường Sơn
Cựu TNXP Trần Thị Lý kể rằng trong những năm làm nhiệm vụ trên tuyến Trường Sơn, có một cái Tết bà nhớ mãi – cái Tết không có đào, không có bánh chưng, cũng chẳng có mâm cỗ như ở quê nhà. Hôm ấy đã cận Tết nhưng đơn vị vẫn đang làm nhiệm vụ giữa rừng. Mọi người đều nghĩ năm đó sẽ lặng lẽ trôi qua như bao ngày khác. Vậy mà đến chiều, mấy anh em hậu cần gom góp được ít gạo nếp, vài miếng thịt muối còn để dành và bảo: “Tết phải có bánh.” Không có lá dong, mọi người đi tìm lá rừng thay thế. Không có khuôn, ai biết gói kiểu nào thì gói kiểu ấy. Có chiếc vuông vức, có chiếc méo xệch khiến cả tổ nhìn nhau cười nghiêng ngả. Đêm ấy, bên bếp lửa nhỏ giữa rừng Trường Sơn, mọi người ngồi canh nồi bánh. Người kể chuyện quê, người hát dân ca, có chị nhớ nhà quá quay mặt đi lau nước mắt. Đến giao thừa, mỗi người được chia một miếng bánh nhỏ. Bà Lý nhớ có một chị cẩn thận giữ lại nửa chiếc bánh rồi nói: “Để sáng mai ăn tiếp cho có không khí Tết.” Mọi người cùng cười. Bà kể, đó là cái Tết thiếu thốn nhất nhưng cũng ấm áp nhất đời mình. Giữa chiến tranh, chỉ một nồi bánh nhỏ, một bếp lửa và vài người đồng đội ngồi cạnh nhau cũng đủ thành Tết. Nhiều năm sau, mỗi lần gói bánh chưng cùng con cháu, bà vẫn kể lại câu chuyện đêm canh bánh giữa rừng năm ấy. Với bà, Tết Trường Sơn không có pháo hoa, nhưng có tình đồng đội – thứ ánh sáng theo bà suốt cả cuộc đời.



