ĐÊM GÙI ĐẠN
ĐÊM GÙI ĐẠN
Bà Nguyễn Thị Lan (sinh năm 1952, cựu thanh niên xung phong, quê Sơn Tịnh, Quảng Ngãi) nhớ lại:
“Nhiệm vụ của chúng tôi là gùi đạn và lương thực vào chiến trường. Mỗi chuyến đi phải mang trên lưng hơn 30kg.
Có một đêm năm 1971, trời mưa rừng rất lớn. Đường trơn trượt, lại sợ máy bay phát hiện nên chúng tôi phải đi trong im lặng.
Đang đi thì phía trước có tiếng bom nổ. Cả đội dừng lại, ai cũng lo lắng. Nhưng chị Tổ trưởng Lệ nói:
‘Đạn này bộ đội đang cần, nếu mình không mang tới kịp thì họ lấy gì chiến đấu.’
Thế là chúng tôi lại tiếp tục đi trong đêm tối. Khi giao được số đạn đó cho bộ đội, ai cũng mệt rã rời nhưng rất vui.”



