Đêm Gùi Đạn Lên Chốt 772
Trong ký ức của ông Bùi Văn Nam, những năm tháng chiến đấu tại mặt trận Vị Xuyên là quãng đời không thể nào quên. Đó là nơi ông cùng đồng đội đã sống, chiến đấu và gửi lại tuổi thanh xuân giữa núi rừng biên cương đầy bom đạn.
Ông Nam nhập ngũ đầu năm 1983 khi vừa tròn 21 tuổi. Sau thời gian huấn luyện, ông được điều động lên Hà Giang tham gia chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc. Khi đặt chân tới Vị Xuyên, điều đầu tiên khiến ông ám ảnh là những quả đồi bị bom pháo cày nát, cây rừng cháy đen và không khí luôn nồng mùi khói súng.
Ông kể:
“Ở Vị Xuyên, ban ngày rất khó di chuyển vì pháo địch bắn liên tục. Hầu hết việc tiếp tế đều thực hiện vào ban đêm.”
Đơn vị của ông làm nhiệm vụ vận chuyển đạn dược và lương thực lên các chốt chiến đấu tại cao điểm 772. Công việc ấy vô cùng nguy hiểm bởi những con đường mòn quanh co trên núi luôn nằm trong tầm quan sát và pháo kích của đối phương.
Một đêm cuối năm 1984, đơn vị nhận lệnh khẩn cấp đưa đạn lên chốt vì phía trước đang giao tranh dữ dội. Mỗi người lính phải gùi trên lưng gần ba mươi kilôgam đạn vượt qua quãng đường núi hiểm trở.
Trời tối đen như mực, mưa phùn khiến đường trơn trượt. Cả tổ lặng lẽ men theo sườn núi để tránh bị phát hiện. Khi còn cách trận địa không xa, pháo địch bất ngờ bắn cấp tập xuống tuyến đường vận chuyển.
Tiếng nổ vang dội khắp núi rừng. Đất đá đổ ào xuống như thác. Trong lúc tìm nơi trú ẩn, chiến sĩ trẻ Trịnh Văn Lâm bị thương do mảnh pháo găm vào lưng.
Dù tình huống vô cùng nguy hiểm, ông Nam cùng đồng đội vẫn thay nhau cõng Lâm và số đạn còn lại lên chốt. Họ hiểu rằng nếu thiếu đạn, các đơn vị phía trước sẽ rất khó giữ được trận địa.
Ông xúc động nhớ lại:
“Lâm đau lắm nhưng vẫn cố ôm chặt thùng đạn trước ngực. Cậu ấy bảo còn đạn là còn giữ được cao điểm.”
Khi tới nơi, số đạn được chuyển kịp thời cho đơn vị chiến đấu. Nhưng vì vết thương quá nặng, chiến sĩ Lâm đã hy sinh ngay trong đêm ấy. Sự ra đi của người đồng đội trẻ khiến cả đơn vị lặng đi giữa màn sương lạnh buốt nơi biên cương.
Những năm tháng ở Vị Xuyên đã để lại trong ông Nam nhiều ký ức đau thương nhưng đầy tự hào. Ông nhớ những bữa cơm vội vàng trong hầm đá, nhớ những đêm nằm nghe tiếng pháo vọng khắp núi rừng và nhớ tình đồng đội gắn bó như anh em ruột thịt.
Năm 1987, ông xuất ngũ trở về quê hương với thương tích ở vai phải do mảnh pháo để lại. Sau chiến tranh, ông tích cực tham gia công tác cựu chiến binh, thường xuyên kể chuyện truyền thống cho thanh niên địa phương.
Mỗi lần nhắc tới những đồng đội đã nằm lại nơi cao điểm 772, đôi mắt ông Nam lại đỏ hoe:
“Họ đã dành trọn tuổi xuân để giữ từng tấc đất biên cương. Thế hệ hôm nay phải sống sao cho xứng đáng với sự hy sinh ấy.”



