Đêm Gùi Đạn Qua Đèo
Cựu chiến binh Vi Văn Tám, sinh ngày 14 tháng 11 năm 1951, quê quán xã Châu Bình, huyện Quỳ Châu, tỉnh Nghệ An, từng là chiến sĩ vận tải tham gia cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước trên tuyến đường Trường Sơn.
Ông Tám sinh ra trong một gia đình dân tộc Thái ở miền Tây Nghệ An. Tuổi thơ của ông gắn với núi rừng, những con suối nhỏ và những phiên chợ vùng cao. Năm 1970, khi vừa tròn mười chín tuổi, ông tình nguyện nhập ngũ với mong muốn góp sức giải phóng miền Nam.
Sau thời gian huấn luyện, ông được biên chế vào đơn vị vận tải bộ chuyên gùi đạn, lương thực và thuốc men vượt núi rừng Trường Sơn để tiếp tế cho chiến trường phía Nam.
Ông kể rằng người lính vận tải bộ thời ấy vô cùng gian khổ. Mỗi người phải mang trên lưng từ ba mươi đến bốn mươi kilôgam hàng hóa, hành quân xuyên rừng nhiều ngày liền. Có những đoạn đường dốc dựng đứng, chỉ cần sơ sẩy là có thể rơi xuống vực sâu.
Trong đơn vị của ông có chiến sĩ trẻ tên Hoàng Văn Bảy quê Cao Bằng, người nhỏ con nhưng rất khỏe và luôn xung phong đi đầu mở đường cho cả tổ.
Mùa hè năm 1972, đơn vị của ông nhận nhiệm vụ gùi đạn vượt qua một con đèo hiểm trở ở khu vực Quảng Bình để kịp tiếp tế cho chiến trường đang diễn ra ác liệt.
Đêm hôm ấy trời tối đen như mực, mưa rừng đổ xuống khiến đường núi trơn trượt. Để tránh máy bay địch phát hiện, cả đơn vị phải hành quân trong im lặng tuyệt đối.
Khi đoàn người đang men theo sườn núi, bất ngờ phía trước xảy ra sạt lở do bom đánh từ hôm trước. Đất đá chắn ngang lối đi, phía dưới là vực sâu hun hút.
Nếu dừng lại quá lâu, việc tiếp tế cho chiến trường sẽ bị chậm trễ.
Không chút chần chừ, anh Hoàng Văn Bảy cùng vài chiến sĩ dùng cuốc xẻng mở đường ngay trong đêm. Đất đá liên tục trượt xuống khiến ai cũng đối mặt với nguy hiểm.
Ông Vi Văn Tám xúc động kể lại:
“Bảy là người đi đầu phá đất mở đường. Cậu ấy luôn nói phải đưa bằng được số đạn này tới chiến trường cho bộ đội.”
Sau gần hai giờ mở lối, đoàn vận tải tiếp tục hành quân. Nhưng khi mọi người vừa vượt qua đoạn nguy hiểm thì một khối đất lớn bất ngờ sạt xuống.
Anh Hoàng Văn Bảy đã đẩy được một đồng đội tránh khỏi nguy hiểm nhưng chính mình lại bị đất đá vùi lấp.
Cả đơn vị đào bới suốt đêm nhưng người chiến sĩ trẻ tuổi ấy đã anh dũng hy sinh giữa núi rừng Trường Sơn.
Ông Tám nói rằng suốt nhiều năm sau chiến tranh, ông vẫn nhớ mãi hình ảnh người đồng đội nhỏ bé gùi đạn đi đầu trong đêm mưa năm ấy.
Năm 1975, khi đất nước hoàn toàn thống nhất, ông Vi Văn Tám trở về quê hương Nghệ An tiếp tục lao động sản xuất và tham gia công tác địa phương.
Đến nay, mỗi lần nhìn những con đèo quanh co miền Tây xứ Nghệ, ông lại nhớ về những đêm hành quân gian khổ cùng những người đồng đội đã mãi mãi nằm lại trên tuyến đường Trường Sơn.
Ông thường nhắn nhủ thế hệ trẻ:
“Hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao hy sinh thầm lặng. Các cháu phải biết sống có trách nhiệm, biết vượt khó và luôn yêu quê hương đất nước.”



