Cựu chiến binh

Đêm gùi đạn vượt dốc Ba Tang

Trong những năm chiến đấu tại chiến trường miền Tây Quảng Bình, ông Lê Ngọc Sơn cùng đơn vị làm nhiệm vụ vận chuyển đạn dược qua dốc Ba Tang. Những con đường rừng cheo leo, bom đạn và sốt rét luôn rình rập người lính. Một đêm gùi đạn dưới mưa bom đã trở thành ký ức theo ông suốt cuộc đời.

Thanh Hóa21/05/2026Lê Thị Lan (CHI ĐOÀN TRƯỜNG MẦM NON HOẰNG ĐẠO)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Sơn kể rằng người lính thời chiến không chỉ cầm súng chiến đấu mà còn phải làm mọi công việc để giữ mạch sống cho chiến trường. Những năm 1970, ông thuộc tổ vận tải của Trung đoàn 762, chuyên gùi đạn và lương thực vào tuyến trong.

Con đường qua dốc Ba Tang ngày ấy nổi tiếng hiểm trở. Ban ngày máy bay trinh sát quần thảo liên tục, ban đêm pháo sáng thả trắng rừng.

Ông kể:
“Có hôm mỗi người gùi hơn ba mươi cân đạn, leo dốc mà chân run bần bật. Nhưng nghĩ anh em ngoài mặt trận đang chờ nên không ai dám nghỉ.”

Một đêm mưa lớn, đơn vị ông nhận lệnh chuyển gấp đạn vào chiến trường phía Nam Quảng Bình. Đoàn vừa đi được nửa đường thì máy bay địch xuất hiện. Bom nổ dọc triền núi, đất đá đổ xuống như thác.

Cả tổ phải nằm ép sát vào vách đá. Một chiến sĩ trẻ tên Bình bị mảnh bom sượt qua vai, máu thấm đỏ cả áo.

Ông Sơn nhớ rất rõ khoảnh khắc ấy:
“Bình đau lắm mà vẫn ôm chặt thùng đạn. Nó bảo: ‘Đạn còn thì trận địa còn.’ Nghe mà thương vô cùng.”

Sau trận bom, con đường bị đất đá vùi lấp. Cả tổ dùng tay đào lối đi giữa đêm tối. Gần sáng mới tới nơi giao hàng. Khi nhìn pháo binh ta khai hỏa đáp trả từ trận địa phía xa, ai cũng thấy mọi gian khổ đều xứng đáng.

Đến giờ ông vẫn nhớ mùi đất ẩm, tiếng bom vọng giữa núi rừng và ánh mắt kiên cường của những người đồng đội năm ấy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn