Đêm Gùi Thương Binh Ở Mặt Trận Vị Xuyên
Trong chiếc ba lô cũ treo nơi góc nhà, ông Nguyễn Văn Hào vẫn giữ một đoạn dây dù đã bạc màu theo năm tháng. Với ông, đó là kỷ vật gợi nhớ về đêm cùng đồng đội gùi thương binh vượt núi đá giữa mưa pháo ở mặt trận Vị Xuyên.
Năm 1981, ông Hào lên đường nhập ngũ khi vừa ngoài hai mươi tuổi. Sau thời gian huấn luyện, ông được điều động lên Hà Giang tham gia chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc.
Ông kể rằng chiến trường Vị Xuyên những năm ấy vô cùng ác liệt. Núi đá bị bom pháo cày nát, chiến hào chằng chịt khắp các sườn núi, còn người lính gần như phải sống trong tiếng pháo suốt ngày đêm.
“Có những hôm vừa ăn cơm xong đã phải cầm súng lao xuống hầm vì pháo bắn tới,” ông Hào nhớ lại.
Đơn vị của ông đóng quân gần cao điểm 1509. Ngoài nhiệm vụ chiến đấu, anh em còn thường xuyên tham gia cáng và vận chuyển thương binh từ tuyến đầu xuống quân y.
Một đêm tháng 7 năm 1985, sau trận giao tranh dữ dội, đơn vị nhận được tin có nhiều chiến sĩ bị thương mắc kẹt ngoài chiến hào.
Không chần chừ, ông Hào cùng tổ cứu thương mang cáng và dây dù lao lên sườn núi giữa màn đêm dày đặc.
Trời mưa lớn, đường núi trơn trượt, pháo địch vẫn nổ liên hồi quanh trận địa. Khi tới nơi, họ phát hiện chiến sĩ trẻ Trần Văn Khôi bị thương nặng ở chân và không thể di chuyển.
Do đường quá hẹp và dốc đá cheo leo, cả tổ phải dùng dây dù buộc cáng rồi thay nhau gùi Khôi xuống núi.
Ông Hào xúc động kể:
“Khôi đau lắm nhưng vẫn luôn miệng hỏi xem đơn vị còn giữ được chốt không. Cậu ấy không nghĩ cho bản thân mà chỉ lo cho đồng đội.”
Suốt nhiều giờ đồng hồ, cả tổ vừa di chuyển vừa tránh pháo kích. Có đoạn dốc dựng đứng, anh em phải bám vào vách đá mới không bị trượt xuống vực.
Khi gần tới trạm quân y, một loạt pháo khác bất ngờ dội xuống phía sau đội hình. Chiến sĩ trẻ Lê Văn Cường đi cuối hàng đã lao lên lấy thân mình che cho thương binh.
Mảnh pháo găm vào ngực khiến Cường ngã xuống giữa con đường núi đầy bùn đất.
Ông Hào nghẹn ngào nhớ lại:
“Cường hy sinh nhưng đôi tay vẫn giữ chặt dây cáng. Hình ảnh ấy tôi không bao giờ quên.”
Đêm hôm đó, thương binh được cứu sống, nhưng chiến sĩ Lê Văn Cường đã mãi mãi nằm lại nơi núi rừng Vị Xuyên.
Những năm tháng chiến đấu ở biên giới đã để lại trong ông Hào nhiều ký ức đau thương nhưng đầy tự hào. Ông nhớ những đêm gùi thương binh giữa mưa pháo, nhớ những người đồng đội đã ngã xuống và nhớ tình đồng chí thiêng liêng nơi chiến hào.
Năm 1987, ông xuất ngũ trở về quê hương với vết thương ở lưng do nhiều năm hành quân trên núi đá. Dẫu chiến tranh đã lùi xa, nhưng đoạn dây dù cũ cùng ký ức về người đồng đội trẻ năm nào vẫn luôn hiện hữu trong trái tim ông.
Giờ đây, mỗi lần kể chuyện cho thanh niên địa phương nghe, ông Hào thường chậm rãi nói:
“Có những người lính đã lấy thân mình che cho đồng đội giữa bom đạn. Vì vậy, thế hệ hôm nay phải biết trân trọng hòa bình và sống xứng đáng với sự hy sinh của cha anh.”


