Bài viết

Đêm Hà Nội bùng nổ Toàn quốc kháng chiến (19/12/1946).

Nghệ An18/07/2026Lữ Văn Phuôm (Đoàn xã Hữu Kiệm)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi vẫn còn nhớ như in cái đêm mùa đông ấy – đêm 19 tháng 12 năm 1946. Hà Nội lạnh buốt, gió bấc thổi qua từng con phố, nhưng trong lòng mỗi người dân chúng tôi lại nóng như lửa.

Những ngày trước đó, ai cũng cảm nhận được bầu không khí căng thẳng. Quân Pháp ngày càng ngang ngược, liên tiếp gây hấn và đưa ra những yêu sách không thể chấp nhận. Người dân âm thầm chuẩn bị. Những bao cát được xếp lên, chiến lũy dựng giữa lòng phố, vũ khí được cất giấu trong từng ngôi nhà. Chúng tôi hiểu rằng giờ phút quyết định đang đến rất gần.

Tối hôm ấy, tôi đứng cùng anh em tự vệ trên một góc phố. Ai cũng im lặng, chỉ nghe tiếng gió rít và tiếng bước chân vội vã. Bất chợt, cả thành phố chìm vào bóng tối. Điện đã tắt.

Chỉ vài giây sau, một tiếng nổ vang trời xé tan màn đêm. Rồi thêm nhiều tiếng súng, tiếng lựu đạn, tiếng hô "Quyết tử để Tổ quốc quyết sinh!" dội khắp các con phố. Hà Nội bừng tỉnh trong khói lửa. Cuộc kháng chiến toàn quốc chính thức bắt đầu.

Tôi cùng đồng đội lao vào vị trí chiến đấu. Chúng tôi chỉ có những khẩu súng cũ, vài quả lựu đạn và lòng quyết tâm không gì lay chuyển nổi. Người dân mở cửa nhà làm nơi cứu thương, tiếp tế cơm nước và đạn dược. Các cụ già, phụ nữ, thanh niên, ai cũng góp sức. Không ai nghĩ đến sự an toàn của riêng mình, bởi tất cả đều hiểu rằng nếu đất nước mất đi thì sẽ không còn mái nhà nào để trở về.

Giữa những ngày chiến đấu ác liệt, chúng tôi được nghe Lời kêu gọi Toàn quốc kháng chiến của Chủ tịch Hồ Chí Minh. Khi nghe câu: "Thà hy sinh tất cả chứ nhất định không chịu mất nước, nhất định không chịu làm nô lệ", ai nấy đều lặng đi rồi siết chặt tay nhau. Những lời ấy trở thành sức mạnh để chúng tôi tiếp tục chiến đấu, dù biết phía trước là muôn vàn gian khổ.

Suốt sáu mươi ngày đêm, Hà Nội trở thành một pháo đài. Từng ngôi nhà, từng góc phố đều là chiến hào. Chúng tôi chiến đấu để giữ chân quân Pháp, tạo điều kiện cho Chính phủ và các cơ quan đầu não rút lên căn cứ an toàn, chuẩn bị cho cuộc kháng chiến lâu dài.

Nhiều đồng đội của tôi đã ngã xuống ngay trên những con phố thân quen. Mỗi lần nhớ lại, tôi vẫn không quên ánh mắt kiên cường của họ trong giây phút cuối cùng. Họ ra đi với niềm tin rằng đất nước nhất định sẽ giành được độc lập.

Giờ đây, khi kể lại câu chuyện này, tôi vẫn nghe như còn vang vọng tiếng còi báo động, tiếng súng đêm Hà Nội và tiếng hô quyết chiến của những người con Thủ đô. Đêm 19 tháng 12 năm 1946 không chỉ là một trận đánh mở đầu, mà còn là đêm cả dân tộc đứng lên bảo vệ quyền được sống trong tự do. Chính từ đêm lịch sử ấy, ngọn lửa yêu nước đã bùng cháy mạnh mẽ, soi đường cho cuộc kháng chiến đi đến thắng lợi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn